Hai người vẫn đang giằng co không ai chịu nhường ai, bỗng nhiên Phùng Kiến Quốc ở nhà đối diện nghe thấy tiếng động nên mặc quần áo đi ra xem náo nhiệt, anh ta cũng không ngại lớn chuyện nên cố ý "yô" một tiếng nói: "Tối rồi mà cậu còn thu dọn hành lý muốn đi xa à?"
"Bớt xen vào việc của người khác, anh mau trở về phòng ngủ đi!"
Trình Gia Thuật bực bội trừng mắt nhìn Phùng Kiến Quốc, anh cảm thấy quá mất mặt nên cũng mặc kệ Lâm Nghiên Thu có đồng ý hay không, anh vẫn kiên quyết dẫn cô vào nhà rồi đóng mạnh cửa lại.
Đúng thật là có chuyện nha!
Phùng Kiến Quốc là một người đáng khinh, rõ ràng đã bị mắng như thế mà vẫn có thể vui vẻ.
Anh có thể không vui sao? Trước kia khi anh ta và vợ cãi nhau, cái thằng nhóc Trình Gia Thuật không ít lần chê cười anh, bây giờ thì tốt rồi, phong thủy luân chuyển, thằng nhóc này rốt cuộc cũng có ngày hôm nay!
Phùng Kiến Quốc xoay người đi vào nhà, Lưu Tố Mai đang trốn sau cửa duỗi đầu nhìn ra ngoài, thấy anh trở về nên hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Phùng Kiến Quốc không kiên nhẫn đẩy cô vào phòng nói: "Đi đi, em mau đi ngủ đi, tìm hiểu lung tung cái gì!" Mấy người phụ nữ lúc nào cũng lắm mồm, nói cho cô biết thế nào sáng mai cũng sẽ truyền khắp các gia đình trong viện cho mà xem.
...
Là một người xuất thân tiêu binh của bộ đội nên khí lực của Trình Gia Thuật rất lớn, chỉ với cơ thể nhỏ yếu của Lâm Nghiên Thu cũng chẳng đáng để anh để vào mắt, vì vậy việc anh đem cô về nhà cô hoàn toàn không thể phản kháng được.
Chỉ là da cô rất mềm mại giống như miếng đậu hũ trắng nõn óng ánh không thể dùng sức đụng được, huống chi cô bị anh kéo mạnh tay như vậy khiến trên cánh tay cô có thể nhìn thấy rõ ràng năm dấu ngón tay màu hồng.
Lâm Nghiên Thu đau đến muốn khóc, cô nức nở nói với Trình Gia Thuật: "Anh là phát xít hả? Sao lại ăn h**p người khác như vậy?"
Tất nhiên Trình Gia Thuật cũng nhìn thấy mấy dấu ngón tay đó, anh mất tự nhiên nói: "Em đem đồ đạc cất đi rồi chúng ta nói chuyện cho đàng hoàng."
Lâm Nghiên Thu cảm thấy tay đau đớn nên bướng bỉnh đứng yên một chỗ không nhúc nhích.
Là một người quân nhân, cho nên cái mà Trình Gia Thuật am hiểu nhất chính là ra lệnh, huống chi anh đã biết tính cách của cô, do đó anh không nhanh không chậm nói: "Không muốn nói thì vào phòng thẩm vấn lão hổ, ngồi trên băng ghế đó rồi chúng ta sẽ nói chuyện một lần nữa." Lâm Nghiên Thu: "..." lão hổ? Băng ghế là cái mà cô đang tưởng tượng con hổ đó hả?
"Phòng thẩm vấn hoặc ở đây, em tự suy nghĩ cho kỹ đi."
Trình Gia Thuật vừa dứt lời liền thấy Lâm Nghiên Thu tức giận cầm lấy túi hành lý, không nói một tiếng nào mà chỉ giậm chân đi thẳng vào phòng của Nhị Bảo. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trình Gia Thuật nhìn thấy nhưng không lên tiếng ngăn cản.
Anh thừa dịp cô đang dọn dẹp nên tranh thủ đi tắm cho mấy đứa nhỏ rồi dỗ chúng lên giường đi ngủ.
Còn Nhị Bảo, dưới sự nhắc nhở đặc biệt của Lâm Nghiên Thu nên Trình Gia Thuật cũng biết cách tránh hiêm nghi, anh chỉ đem nước nóng vào phòng vệ sinh để cho cô gái nhỏ tự mình tắm rửa, sau đó loay hoay lau tóc cho con gái rồi mới ôm cô bé vào phòng.
Tâm tư của Nhị Bảo rất mẫn cảm, có thể nói cô bé là người mẫn cảm nhất trong mấy đầu củ cải, sau khi được ba mình ôm lên giường, cô bé mở đôi mắt to tròn nhìn Lâm Nghiên Thu đang bận rộn dọn dẹp đống hành lý to đùng, cô bé dùng bàn tay nhỏ bé của mình che miệng, lo lắng hỏi: "Ba ơi, mẹ còn muốn bỏ đi nữa không ạ?"
Website TruyenLau.com
Trình Gia Thuật lấy chăn đắp lên người cho con gái: "Sẽ không, con mau ngủ đi." Nhị Bảo nghe được lời cam đoan, cuối cùng cô bé cũng yên tâm nhắm mắt lại ngọt ngào tiến vào mộng đẹp.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.