Anh không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới là bụng Lâm Nghiên Thu liền kêu ùng ục một trận, hiển nhiên là đói bụng.
"Em muốn ăn bánh bao nhân thịt dê trong căn tin bộ đội." Cô nói xong liền ngượng ngùng cúi đầu, bộ đội cách bệnh viện một đoạn, đường còn chưa sửa xong nên tình hình đường xá vô cùng kém.
Tuy rằng đã thông xe nhưng một ngày qua lại chỉ có ban một, rất bất tiện, mấy người các cô đi ra đều là xe mua sắm của bên hậu cần.
Có vẻ như hơi giày vò người một chút...
Nhưng Lâm Nghiên Thu không biết, bây giờ đừng nói là ăn bánh bao nhân thịt đê trong căng tin bộ đội, cho dù có là thịt đông bắc phở phương Nam, Trình Gia Thuật cũng sẽ tìm cách làm cho cô, chỉ cần cô ngoan ngoãn không khóc nữa là được.
...
Lúc này trên con đường dẫn tới bộ đội, một chiếc xe jeep quân dụng kiêu ngạo chạy qua làm cát vàng bay mù mịt, người lái là Cao Thành, rõ ràng thần sắc cậu ta rất bình tĩnh, nhưng không khí trong xe không hiểu sao lại ngưng trọng.
Nguy Hồng ở trên ghế phụ như ngồi trên bàn chông, mấy lần lấy dũng khí muốn mở miệng, nhưng khi nhìn thấy Cao Thành nghiêm mặt từ đầu tới cuối chỉ nhìn về phía trước.
Cô như một quả bóng bị kim chọc thủng, từng chút một xì hơi.
Nói như thế nào thì cô cũng là người sai trước, hẳn là lần gặp mặt đầu tiên nên nói cho Cao Thành biết chuyện trước kia của mình mới phải.
Người ở thời kỳ này không có hoa tâm nhãn như vậy, thật ra tổng cộng bọn họ cũng chỉ mới gặp nhau hai lần mà thôi, thậm chí lần thứ hai gặp mặt còn cách một hàng rào sắt.
Hôm đó Ngụy Hồng đi căng tin mua cơm thì bị Cao Thành ở bên kia bộ đội nhìn thấy, chạy tới gọi cô lại, lúc đó Cao Thành vừa mới từ chỗ Ngưu Chính Ủy biết được cô nguyện ý tìm hiểu nhau, cậu ta cao hứng giống như một kẻ ngốc nắm lấy hàng rào nói với Ngụy Hồng: "Lần sát hạch này anh nhất định cố gắng, tranh thủ ở lại bộ đội, về sau có thể gặp em mỗi ngày!"
Nguy Hồng xấu hổ không biết nên đặt tay chân ở đâu, cũng không nhớ rõ mình có ân một tiếng với cậu hay không, cô quay đầu bỏ chạy, chạy một đoạn đường quay đầu lại, phát hiện cậu còn đang ở bên hàng rào nhìn, vì vậy Ngụy Hồng mới to gan giơ tay phất phất tay với Cao Thành.
Trong thời đại này không có quá nhiều lời nói lòe loẹt biểu đạt tình cảm, bọn họ như vậy coi như tán thành lẫn nhau.
Nhìn lại nó giống như một giấc mơ.
Ngay khi Ngụy Hồng không biết làm sao, Cao Thành rốt cục mở miệng: "Nghe nói em có một người chồng ở dưới quê." Cậu cố ý nhấn mạnh hai chữ người chồng, giọng nói rầu rĩ làm cho ai cũng có thể nghe ra sự mất mát.
Nguy Hồng không lên tiếng, xem như là chấp nhận.
Cao Thành thấy cô như vậy liền răng, vào lúc này cho dù có là người đàn ông hiền lành cỡ nào cũng sẽ tức giận, huống chỉ là đàn ông trong bộ đội, cậu cao giọng chất vấn: "Vậy em còn đi xem mắt làm gì, em muốn đùa giỡn anh phải không?"
"Không phải, không phải." Ngụy Hồng vội vàng xua tay, gương mặt cô đã trắng bệch, bối rối giải thích: "Em không muốn cùng hắn quan hệ, hắn, hắn đánh em, tra tấn em, em liền chạy về nhà mẹ đẻ, sau đó hắn cứ tìm đến gây náo loạn, mẹ em không có biện pháp nào nữa nên mới đưa em tới chỗ anh họ để trốn."
TruyenLau.com
Nói đến đây, Ngụy Hồng chậm rãi nhỏ giọng nói: "Em không có đùa giỡn với anh, em cùng hắn cũng không tính là vợ chồng, em, em vẫn còn là con gái."
Cao Thành nghe xong liền sửng sốt, cậu không thể tin nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, há miệng mấy lần nhưng không biết nên nói cái øì.
"Anh không tin à?" Ngụy Hồng c*n m** d*** nhìn Cao Thành, trong khóe mắt đã lấp lánh nước.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.