Trong miệng còn nói ngày mai anh mau đi nộp báo cáo ly hôn cho bộ đội đi, muốn cô làm mẹ già chăm sóc gia đình anh hả, cô không có tài năng gì cả.
Người phụ nữ này!
Trình Gia Thuật bị lời nói của cô làm tức giận muốn chết, trong lòng anh phừng phừng ngọn lửa đi thẳng vào phòng Nhị Bảo xách Lâm Nghiên Thu đi về phòng mình.
Anh đóng cửa lại, để cô dựa vào cửa nói: "Em tính toán hay quá ha, sao không thử nghĩ tới chuyện nếu tôi còn ở đây một ngày thì trên dưới bộ đội này ai dám cưới em? Còn nữa, em cho rằng chúng ta ly hôn thì em có thể tái hôn bắt đầu lại từ đầu à? Em đừng quên, cái bí mật này của em, ngoại trừ Dư Tĩnh Tĩnh còn có tôi biết, em cảm thấy tôi có thể cho em như ý nguyện sao?"
Lâm Nghiên Thu khiếp sợ nhìn anh, ý anh là gì? Đàm phán không thành công nên đổi thành uy h**p sao?
Bởi vì được bảo vệ quá tốt nên Lâm Nghiên Thu chưa từng thấy qua thế trận này, cô không biết đây mới là dáng vẻ thật của anh.
Nếu để cho cô thấy hình ảnh anh đối đãi với kẻ thù có bao nhiêu vô tình thì cô sẽ biết bình thường anh đối với cô nhân từ và bao dung thế nào.
Nhưng bây giờ cô chẳng biết gì cả, cô chỉ biết bản thân mình sắp tức chết rồi, cô dùng hết sức đẩy anh ra: "Bắt nat phụ nữ thì còn là anh hùng hảo hán øì, anh tránh ra, tôi muốn ra ngoài."
Trình Gia Thuật mặc kệ cô kéo quân phục của mình hai cái, sau đó đưa tay muốn nắm lấy cổ tay để khống chế cô, anh cũng chưa từng nhìn thấy qua người phụ nữ nào có thể đâm vào tim anh như vậy.
Lâm Nghiên Thu có thể để yên cho anh khống chế mới lạ, cô giãy giụa lung tung, không biết móng tay cô cào trúng chỗ nào mà chỉ nghe Trình Gia Thuật la lên một tiếng.
Chờ cô phát hiện ra thì khóe mắt trái của anh đã bị cô cào một đường thật dài chảy cả máu.
Lâm Nghiên Thu: "..."...
Khi Ngưu chính ủy đến bộ đội tìm Trình Gia Thuật liền nghe lính gác thông báo đại đội trưởng của bọn họ đã về nhà.
Vừa rồi thấy vợ thằng nhóc Trình Gia Thuật khóc thảm thương như vậy, sao Ngưu chính ủy có thể yên tâm đây? Anh về nhà ngủ cũng không yên nên thấy bây giờ cũng chưa quá muốn, vì vậy đi qua đó xem tình hình một chút. TruyenLau
Lúc anh đến thì không nghe thấy tiếng động cãi vả ầm ï gì cả, bên trái bên phải cạnh cửa cũng không có ai đi ra, Ngưu chính ủy liền yên tâm định đi về nhà, bỗng nhiên anh nghe thấy tiếng hừ yêu kiều của một người phụ nữ truyền ra từ cửa sổ.
Khi Ngưu chính ủy còn trẻ cũng từng ở đại đội trinh sát, cho dù sau này chuyển sang hành chính nhưng thính giác vẫn rất tốt, thoáng cái anh liền nghe ra đây là thanh âm của cô vợ nhỏ của Trình Gia Thuật.
Anh lấy nhân cách của mình ra để thề, bình thường anh sẽ không đứng góc tường người ta nghe trộm đâu, nhưng bây giờ anh thật sự rất tò mò nên im lặng đi đến dưới cửa sổ.
Đoán xem anh đã nghe thấy gì nè?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngưu chính ủy nghe được giọng nói dỗ dành vợ của một Trình đại đội trưởng luôn lạnh lùng nghiêm khắc trong bộ đội đấy! Thanh âm đó nhất thời khiến anh nổi cả da gà.
Chỉ nghe Trình đại đội trưởng dùng những lời nhỏ nhẹ chưa từng có nói: "Không cần em làm mẹ già, em chỉ cần dắt bọn nhỏ đi chơi là được.
Em thấy quần áo nhiều không muốn giặt thì ở đó tối tôi về tôi giặt được không? Chuyện nấu cơm em không cần quan tâm, có bữa ăn nào không phải do tôi nấu đâu?"
"Thật sao?" TruyenLau
"Chẳng lẽ giả? Em cũng không nhìn lại mình xem, nội vụ của em kém như thế nào, làm sao tôi có thể trông cậy vào em được?"
Ngưu chính ủy ngoáy ngoáy lỗ tai của mình, anh cho rằng mình đã nghe nhầm.
Thì ra bữa ăn mà anh khen tận lên trời đó là do Trình Gia Thuật nấu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.