Không có quan niệm con gái gả ra ngoài cũng như bát nước đổ đi đưa Ngụy Hồng về lại nhà chồng, mà là đưa con gái tới bộ đội, nếu không một cô gái tốt như vậy sẽ bị tên đàn ông kia hủy hoại.
Đừng thấy bình thường Lâm Nghiên Thu chỉ biết già mồm, nhưng chuyện Ngụy Hồng gả cho người khác cô chưa từng nói cho người ngoài nghe.
Cho dù là Lưu Tố Mai thân thiết như vậy mà cô vẫn chọn giấu giếm.
Thật ra cô cũng không biết làm như vậy, rốt cuộc đối với Ngụy Hồng là chuyện tốt hay xấu.
Gần trưa, Lâm Nghiên Thu về nhà, ngoài ý muốn nhìn thấy ba Đại Bảo vậy mà lại ngồi trong phòng đọc sách, không phải anh nói trưa nay không về sao?
Vừa đúng lúc Lâm Nghiên Thu có chuyện muốn nói với anh, nên nhẹ nhàng đóng cửa lại, khẩn cấp nói cho Trình Gia Thuật biết kết quả xem mắt của Ngụy Hồng, sau đó nhỏ giọng hỏi: "Chuyện trước kia của Hồng Hồng, anh nói xem có nên nói cho Cao Thành biết hay không?"
Ánh mắt Trình Gia Thuật vẫn luôn ở trên người cô, nghe cô hỏi như vậy liền hỏi ngược lại cô: "Em cảm thấy thế nào? Nên giấu hay không giấu, loại chuyện này không phải em rất có kinh nghiệm sao." Trình Gia Thuật nói xong cũng không giải thích, tiếp tục lật quyển sách trong tay.
Lâm Nghiên Thu sửng sốt, không hiểu ý tứ của anh, bất quá sự chú ý của cô đã đồn hết vào người Nguy Hồng, cô cũng không nghĩ nhiều, chỉ rầu ri nói: "Em sợ Cao thành biết chuyện trước kia của Ngụy Hồng, sau đó có cái nhìn không tốt với em ấy, nhưng không nói, lỡ như một ngày nào đó Cao Thành biết được sẽ nảy sinh khoảng cách với Hồng Hồng thì sao."
"Cho nên ý của em là?"
Lâm Nghiên Thu vẫn ôm tâm lý may mắn, suy nghĩ một chút nói: "Vẫn là không nói đi, dù sao không nói thì vĩnh viễn Cao Thành cậu ta cũng sẽ không biết."
Lâm Nghiên Thu nói xong, Trình Gia Thuật chỉ ừ một tiếng, giọng nói lãnh đạm.
Cho dù Lâm Nghiên Thu có ngốc đến mấy cũng đã nhận thấy sắc mặt của anh không đúng lắm, cô còn tưởng rằng anh mệt mỏi nên ngồi lên đùi anh, hai tay xoa huyệt thái dương cho anh, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa mềm mại hỏi: "Anh làm sao vậy? Thấy anh có vẻ không vui lắm?"
Trước kia nếu cô xoa huyệt thái dương cho người đàn ông này, anh đều thoải mái nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế ôm lấy eo cô, tùy ý để cô xoa, nhưng hôm nay, anh chẳng những không ôm cô, còn cầm tay cô xuống.
Anh như vậy, Lâm Nghiên Thu cũng rất mất hứng, chính mình vội vàng xoa huyệt thái dương cho anh, nào ngờ anh lại thái độ như vậy.
Không để cho cô xoa thì thôi cô không xoa nữa, ngồi trên chân anh cũng không được sao?
Nghĩ như vậy, nỗi ủy khuất ở trong lòng bỗng nhiên dâng trào, nước mắt ngập tràn, cô giãy giụa muốn leo xuống khỏi đùi anh, lại bị Trình Gia Thuật dùng một tay siết chặt eo, giọng nói phức tạp: "Khóc cái gì, lúc nào cũng lấy nước mắt đến trị anh, em nói xem, có phải em đối với anh cũng ôm tâm lý may mắn, cho rằng em không nói thì vĩnh viễn anh sẽ không biết." Website TruyenLau.com
Nước mắt Lâm Nghiên Thu đang được đà tuôn ra, bỗng dưng nghe anh nói xong liền sửng sốt, anh biết cái gì rồi?
Lâm Nghiên Thu đưa tay lau nước mắt, nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc của Trình Gia Thuật, cô không khỏi chột dạ nhỏ giọng thì thầm: "Em không biết anh đang nói cái gì."
"Không biết? Được thôi, vậy trước tiên hãy nói cho anh biết cái này đến từ đâu." Trình Gia Thuật đem cái bình lục sắc hồi sáng trở về chỗ cũ, con ngươi sắc bén nhìn chằm chằm người phụ nữ đang ngồi trên đùi mình, đôi môi mỏng của anh mím chặt, ngữ điệu lạnh lùng.
Website TruyenLau.com
Anh ấy đã lấy nó từ lúc nào?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192: Toàn văn hoàn
Thập Niên 80: Nhật Ký Sinh Tồn Của Bạch Phú Mỹ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.