Nhưng mà Đỗ Khanh nào biết đâu rằng, hiện giờ lời nói của cô ở Quốc công phủ đã có không ít quyền lực, mấy chuyện nhỏ như an bài chỗ ở hai tiểu nha đầu này, chỉ cần cô phân phó, Tống Hải và quản gia nhất định sẽ an bài theo ý cô.
Kể cả tú phòng không thiếu người, tú phòng lớn như vậy, cũng không lo không nhận được hai tiểu nha đầu vào làm học đồ.
Tạm chia tay tiểu Đào Hoa, Đỗ Khanh đi theo Tống Gia Thành tới chủ viện.
Chủ viện trừ bỏ Tần thị cùng Tống Quốc công, quả nhiên còn có một nhóc con choai choai.
Bé trai mặc quần áo gấm vóc, đầu đội ngọc quan, bên người còn có hai nội thị đi theo giúp đỡ bưng trà đưa nước, vừa thấy liền biết lai lịch bất phàm.
Đỗ Khanh vừa mới ở thôn trang gặp được Chân Thiết Trụ như khỉ con, lúc này lại nhìn thấy dáng vẻ xuất chúng của bé trai trước mặt, ánh mắt không khỏi sáng lên.
Nhưng mà còn chưa đợi cô thấy rõ diện mạo của bé trai này, Tống Gia Thành liền đi tới trước một bước, đoan đoan chính chính hành lễ với bé trai này: “Thái Tử điện hạ.”
Tuy rằng trong lòng Đỗ Khanh đã có phán đoán, nhưng thật sự nhìn thấy Tống Gia Thành hành lễ, cô vẫn sửng sốt hai giây, mới đi theo hắn hành lễ.
Ngày hôm qua trong tiệc mừng thọ của Tống Mẫn Lan, Thái Tử đi theo bên người Hoàng Thượng khoản đãi quan viên trong triều, cho nên Đỗ Khanh mới không thấy hắn.
Anan
Thái Tử rốt cuộc là Thái Tử, tuy rằng tuổi không lớn, nhưng khí thế toàn thân lại không nhỏ.
Bất quá hắn rất thân cận với nhà ngoại, cũng không thể hiện địa vị Thái Tử, còn đứng lên trên ghế đỡ Tống Gia Thành lên. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn Đỗ Khanh, liền không có đãi ngộ tốt như vậy.
Cũng không biết Thái Tử là do cố kỵ nam nữ khác biệt, hay là không quá để tâm tới Đỗ Khanh, hắn nâng Tống Gia Thành dậy xong, mới xoay người nói miễn lễ với Đỗ Khanh.
Hai chữ này phát ra từ trong miệng hắn, trong lòng Đỗ Khanh bỗng có cảm giác đang xem phim cổ trang trên TV.
Bất quá cô cũng không nhiều lời, chỉ yên lặng đứng lên, thấy Tần thị vẫy tay với mình, cô liền yên lặng đi đến cạnh Tần thị ngồi xuống.
Lúc sau khi Thái Tử cùng Tống Gia Thành, Tống Quốc công nói chuyện phiếm, Đỗ Khanh liền im lặng, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim mà nhìn chằm chằm chén trà trước mặt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thái Tử là sau khi hạ triều liền đi theo ông ngoại Tống Quốc công tới Quốc công phủ.
Mục đích chuyến đi này của hắn là tìm cậu Tống Gia Thành.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nhưng mà Tống Gia Thành lại cùng Đỗ Khanh chạy đến thôn trang ngâm suối nước nóng, cho nên Thái Tử liền ở trong phủ chờ tới bây giờ.
Thái Tử tới tìm Tống Gia Thành cũng chỉ có một việc, đó chính là ——
Đồng hồ quả lắc.
Sự tình phải nói từ ngày hôm qua, Tống Gia Thành tặng cho Tống Mẫn Man một chiếc đồng hồ quả lắc.
Có lẽ là trong xương cốt người Tống gia đều có sở thích khoe khoang với người thân, Tống Mẫn Lan cùng Tống Gia Thành thật không hổ là chị em ruột.
Nàng nhận được đồng hồ quả lắc, trong lòng cũng rất muốn khoe khoang bảo bối mà em trai tặng mình.
Bất đồng chính là, Tống Gia Thành khoe khoang với Tần thị cùng Tống Quốc công.
Mà Tống Mẫn Lan khoe khoang với hai đứa con trai và trượng phu.
Hậu quả sau khi khoe khoang của Tống Gia Thành chính là, đồng hồ quả lắc hắn cực khổ dọn về từ hiện đại, hiện giờ bị Tống Quốc công coi như bảo bối đặt trong thư phòng.
Mà Tống Mẫn Lan khoe khong xong, kết quả chính là —— đồng hồ quả lắc của nàng bị trượng phu nhớ thương.
Bất quá Hoàng Thượng làm người giàu có nhất Khánh triều, không thể làm ra chuyện đoạt lễ vật sinh nhật của nhà ngoại tặng cho vợ mình.
Tuy rằng hắn không nói, nhưng một hai phải dùng đôi mắt lưu luyến mà nhìn chằm chằm đồng hồ quả lắc, nhìn thì cứ nhìn đi, kết quả hắn nhìn nhìn còn thường thường phải thở dài một hơi.
Tống Mẫn Lan làm Hoàng Hậu, nếu có thể vinh sủng nhiều năm, chút nhãn lực ấy sao có thể không nhìn ra.
Bệ hạ thích cái đồng hồ này như vậy, nàng còn có thể làm sao bây giờ? Đương nhiên là cố nén thịt đau, tự mình chủ động, ‘ tự nguyện ’ mở miệng gọi nội thị bên người Hoàng Thượng, dọn bảo bối đồng hồ quả lắc tới tẩm cung của Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng cũng thật sự thích cái đồng hồ quả lắc này, so với mấy cái đồng hồ đeo tay Tống Gia Thành dâng lên lúc trước, thì thích hơn nhiều, hắn giả ý chối từ hai câu, liền thuận nước đẩy thuyền nhận lấy đồng hồ quả lắc vợ cả ‘ cứng rắn ’ cho hắn.
Vào ban đêm, Hoàng Thượng liền ngủ lại trong cung Tống Mẫn Lan, hai vợ chồng đóng cửa lại nhu tình mật ý với nhau như thế nào liền không cần nói nhiều.
Ngày hôm sau hạ triều, Hoàng Thượng rốt cuộc vẫn cảm thấy có chút băn khoăn, cho nên liền giữ bố vợ Tống Quốc công lại.
Ý tưởng của Hoàng Thượng cũng rất đơn giản, nếu Tống Gia Thành cho chị gái hắn cái đồng hồ quả lắc này, hắn có thể tìm được một cái đồng hồ quả lắc, khẳng định cũng có thể tìm được chiếc đồng hồ quả lắc thứ hai.
Hắn phải nghĩ biện pháp tìm được đồng hồ quả lắc khác cho Hoàng Hậu.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.