Bất quá một câu của đồng nghiệp liền giải thích nghi hoặc cho cô.
“Còn không phải muốn bệnh viện trả cho ít tiền sao, tình huống con gái cô ta không tốt, mấy ngày nay ở nhi khoa tốn không ít tiền thuốc men.”
“Gia cảnh nhà cô ta vốn không tốt, phỏng chừng sản phụ cũng nghĩ trong nhà không có nhiều tiền như vậy, hơn nữa bị người trong nhà tẩy não mấy ngày, cho nên cũng muốn kiếm một khoản từ bệnh viện.”
Đỗ Khanh nghe vậy trầm mặc một hồi lâu, nhân tính của con người, thật sự không chịu nổi khảo nghiệm.
Hiện tại Đỗ Khanh đã không còn quan tâm tình huống một nhà sản phụ kia, cô chỉ quan tâm rốt cuộc khi nào chuyện này mới có thể kết thúc, ới khi nào cô mới có thể đi làm.
Cô nhắn hỏi trên WeChat: “Vậy ban giám đốc bệnh viện định giải quyết chuyện này như thế nào?”
Rất nhanh đồng nghiệp đã trả lời lại.
“Không biết, nghe ý tứ viện trưởng, đại khái là muốn thỏa hiệp.”
“Kể cả không trả tiền cho bọn họ, thì lần này sản khoa cùng nhi khoa bên kia, cũng làm không công một hồi rồi.”
Nếu người một nhà này vẫn cứ làm ầm ĩ nói, bệnh viện khẳng định sẽ bị tổn thất lớn hơn, bệnh viến muốn một điều nhịn chín điều lành, đại khái muốn đồng ý giảm miễn một phần tiền thuốc men cho sản phụ và con gái cô ta, đương nhiên, cũng có thể là hoàn toàn miễn phí.
Rốt cuộc so sánh với tiền thuốc men mười vạn đồng, người bệnh bị làm ầm ĩ không được nghỉ ngơi tốt mới quan trọng hơn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn có ảnh hưởng từ dư luận xã hội, cũng là một chuyện mà bệnh viện không thể không suy xét đến.
Trò chuyện với đồng nghiệp xong, Đỗ Khanh nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, thật lâu không thể đi vào giấc ngủ.
Hiện tại mấy chuyện xung đột trong bệnh viện càng ngày càng nhiều, nguyên nhân căn bản, có phải cũng là vì bệnh viện luôn theo phương châm một điều nhịn chín điều lành, luôn nguyện ý lui bước trước, cho nên mấy đám người gây chuyện này lại càng được nước lấn tới?
Người tới bệnh viện gây chuyệ khẳng định cũng không phải người có tố chất, gặp loại người không chịu nói lý như vậy, cứng rắn không thỏa hiệp cũng không phải biện pháp, đặc biệt bệnh viện là nơi cần giữ trật tự và an tĩnh.
Anan Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nếu quốc gia có thể đưa ra chính sách, chế định hợp lý xử phạt những tình hướng như này thì tốt rồi.
Phàm là người gây chuyện trong bệnh viện, đều ghi vào danh sách đen của bệnh viện, bệnh viện có quyền cự tuyệt chữa bệnh cho bọn họ.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Nói như vậy, có lẽ có thể giảm số lượng xung đột trong bệnh viện.
Website TruyenLau.com
Bất quá Đỗ Khanh biết, chuyện này cũng không chỉ đơn giản như vậy.
Rốt cuộc bọn họ làm bác sĩ, thiên chức chính là trị liệu người bệnh, cho dù có quy định như vậy, đến khi thật sự gặp người bệnh nặng quấn thân, những trường hợp cần cấp cứu, bệnh viện cũng không nhất định có thể tàn nhẫn từ chối người bệnh ngoài cửa, để bọn họ chờ chếc.
Bởi vì trong đầu Đỗ Khanh tràn ngập các loại cảm xúc, cho nên đêm qua cô luôn nằm mơ bị người ta cầm d.a.o nhỏ đuổi theo đòi chém.
Vốn dĩ cảm xúc đang không tốt, cô lại bị Cam Mạn Mai cứng rắn kéo khỏi giường.
Chuyện này trực tiếp dẫn tới này kết quả, cả một buổi sáng cô đều mang khuôn mặt bí xị.
Cô như vậy ở trong mắt Tống Gia Thành, chính là dấu hiệu thân thể không thoải mái, cho nên hắn nói với Cam Mạn Mai: “Dì Mai, tiểu Hạ có vẻ không thoải mái, nếu không, hôm nay chúng ta không đi chơi nữa.”
Cam Mạn Mai nghe vậy liếc con gái một cái, hừ lạnh một tiếng với Đỗ Khanh, tức giận nói: “Nó có cái gì mà không thoải mái, là chưa tỉnh ngủ trong lòng không thoải mái, mặc kệ con bé, giờ đi ngủ thì không ngủ, chỉ thích ôm di động xem, sớm hay muộn cũng bị mù.”
Lúc sau Cam Mạn Mai nữ sĩ cực kỳ bất mãn với thói quen sinh hoạt không khỏe mạnh của người trẻ tuổi hiện tại.
Cái này làm cho người đêm qua cũng ôm di động xem video đến 12 giờ đêm như Tống Gia Thành, nháy mắt không có tự tin, ấp úng mãi rốt cuộc nói không nổi một câu.
Bất quá chuyện buổi tối xem di động quá muộn sẽ biến thành người mù cũng đã bị hắn ghi tạc trong lòng, hạ quyết tâm về sau không sử dụng di động quá độ như đêm qua.
Cam Mạn Mai cũng không phải thật sự không đau lòng con gái, lúc lên xe còn để Đỗ Khanh ngồi trên ghế phụ, ngả tựa ghế cho cô ngủ bù, vừa lúc bà ngồi cùng Tống Gia Thành để nói chuyện phiếm.
Hôm nay Tống Gia Thành không có mang mũ lưỡi trai, cũng không có mặc áo sơ mi và quần jean Đỗ Khanh đã mua.
Tuy rằng trong mắt Cam Mạn Mai, kể cả khi Tống Gia Thành mặc quần áo hiện đại ngày hôm qua, cũng rất đáng yêu làm người ta hận không thể cắn một miếng, nhưng mặc trang phục cổ đại, mới thể hiện được toàn bộ khí chất của hắn.
Mặc quần áo nguyên bản của mình ra cửa, trong lòng Tống Gia Thành vẫn có chút thấp thỏm.
Nhưng mà Cam Mạn Mai nói hiện tại trên đường cái có rất nhiều người mặc Hán phục, mọi người đã sớm coi chuyện này là bình thường, cho nên hắn mặc như vậy đi ra ngoài cũng không khác người.
Tống Gia Thành nghe vậy lưỡng lự nhìn Đỗ Khanh một cái, Đỗ Khanh cũng ráng lên tinh thần tỏ vẻ tán đồng với lời nói của Cam Mạn Mai.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.