Bên ngoài xe có xa phu, cho nên Tần thị cũng không thể nói thỏa thích với Đỗ Khanh, chỉ có thể nói mấy chuyện bình thường, người khác nghe cũng không thấy có vấn đề.
Đỗ Khanh không phải người có thể nhanh chóng thân thiết với người khác, cho nên phần lớn thời gian đều là Tần thị hỏi, cô trả lời.
Quốc công phủ cách hoàng cung chỉ có hai con phố, nếu trước kia, ba mươi phút là có thể đến hoàng cung.
Bất quá hôm nay tình huống đặc thù, Hoàng Hậu thiên thu, quan viên trong kinh thành đều phải mang theo gia quyến tiến cung triều bái, cho nên trên đường xe ngựa đặc biệt nhiều.
Kể cả Quốc công phủ có đặc quyền, nhân gia nhìn thấy xe ngựa của bọn họ đều thập phần tự giác đuổi xe ngựa nhà mình sang ngõ bên đường, nhường đường cho bọn họ đi trước, nhưng cổ đại không có đường lớn chạy được song song hai xe ngựa, đường chật như vậy, xe ngựa lại nhiều, càng đi càng tắc.
Chờ đến khi bọn họ đến đại môn bên ngoài hoàng cung, đã là chuyện của một tiếng sau.
Sau đó từ đại môn đến tẩm cung của Hoàng Hậu, chỉ đi đường cũng lại mất thêm nửa canh giờ.
Còn may Đỗ Khanh đang đi giày thêu được thợ thêu gấp rút làm ra, đế giày mềm dẻo, đi đường không quá mỏi, bằng không đi hết nửa canh giờ, bàn chân cô sẽ tạo phản.
Anan
Tần thị làm mẹ ruột của Hoàng Hậu, tự nhiên là người đầu tiên được gặp mặt Hoàng Hậu, bà đưa theo Đỗ Khanh đi vào, cung cung kính kính tiến lên hành lễ.
Đây là lần đầu tiên Tống Mẫn Lan nhìn thấy Đỗ Khanh.
Từ khi Đỗ Khanh tiến vào, lực chú ý của Tống Mẫn Lan chưa từng rời khỏi người cô.
Diện mạo Đỗ Khanh xác thật không tồi, cô vốn có một gương mặt mỹ nữ cổ điển, tự nhiên rất hợp với con mắt của cổ nhân.
Chiều cao trung bình của người hiện đại cao hơn người cổ đại một chút, Đỗ Khanh cao một mét sáu mấy, ở hiện đại tuy rằng không được coi là nổi bật, nhưng đặt ở cổ đại tuyệt đối bắt mắt.
Tống Mẫn Lan làm Đỗ Khanh ngẩng đầu, thấy rõ diện mạo của cô, nàng không khỏi âm thầm gật gật đầu.
TruyenLau.com
Không hổ là em trai của nàng, ánh mắt rất tốt, tìm vợ cũng là đại mỹ nhân.
Phía sau còn có rất nhiều quan quyến chờ vấn an, Tống Mẫn Lan cũng không trì hoãn nhiều, ban chỗ ngồi hàng đầu cho Tần thị cùng Đỗ Khanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Con gái vào cung nhiều năm, Tần thị và Tống Mẫn Lan vẫn có không ít sự ăn ý.
Lúc này tuy rằng hai người không thể nói chuyện nhiều, nhưng chờ ngọ yến tan đi, hai mẹ con còn có một, hai canh giờ tâm sự chuyện riêng tư.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đỗ Khanh là lần đầu tiên tham gia trường hợp này, trong lòng có bao nhiêu khẩn trương chỉ có chính cô biết.
Tuy rằng Tần thị luôn ở bên cạnh, trên đường cũng không ngừng an ủi cô, bất quá cũng không thể làm cho cô bình tĩnh lại.
Cuối cùng Đỗ Khanh chỉ có thể đánh lạc hướng chính mình, tập trung nhìn điểm tâm và trái cây trước mặt.
Nói thật, phân đoạn chúc thọ này thật sự không có gì thú vị, ít nhất trong mắt Đỗ Khanh là như thế.
Website TruyenLau.com
Bài từ mừng thọ, không có sai biệt đều vấn an cùng quỳ lạy, Đỗ Khanh không biết Hoàng Hậu làm như thế nào mới có thể ngồi suốt hai tiếng, trên mặt luôn treo nụ cười thân thiết, tiếp đãi từng vị gia quyến của quan lại vấn an mà không lộ nửa điểm mệt mỏi.
Hơn nữa theo quan sát của Đỗ Khanh, hai tiếng này, tư thế ngay ngắn của Tống Mẫn Lan chưa từng thay đổi.
Chậc chậc chậc, chuyện khác không nói, sự nhẫn nại này không phải ai cũng có được, người bình thường không bằng Hoàng Hậu người ta đâu.
Lúc sống lưng của Đỗ Khanh đang đau nhức dị thường, cô đang cân nhắc có nên thong thả thay đổi tư thế hay không, thì ăn cơm! A không, khai yến.
Quan viên cùng quan quyến được chia thành hai bên cung điện, cử hành yến hội riêng biệt, cho nên từ lsuc tách ra ngoài cửa cung, Đỗ Khanh liền không còn nhìn thấy Tống Gia Thành nữa.
Vốn Đỗ Khanh đã xác định rõ ràng vai trò của bản thân hôm nay —— cô chính là một người qua đường Giáp, tiến cung để ăn một bữa ngự thiện rồi về Quốc công phủ.
Nhưng mà cốt truyện không giống dự đoán của cô, khi yến hội chuẩn bị tan cuộc, một câu của Tống Mẫn Lan trực tiếp đẩy cô ra trước mặt mọi người.
“Hôm nay Đỗ cô nương vì thiên thu yến của bổn cung, cố ý chuẩn bị một món điểm tâm độc đáo, bổn cung liền mượn hoa hiến phật, mời các vị thưởng thức cùng bổn cung, món điểm tâm độc đáo này tên là bánh sinh nhật.”
Lần này ánh mắt của tất cả mọi người trong điện đều chuyển lên người Đỗ Khanh.
Đỗ Khanh chỉ có thể vội vàng nở một nụ cười xấu hổ lại không mất lễ phép.
Tiếng nói Tống Mẫn Lan vừa dứt, ngoài điện liền có một nhóm cung trang mỹ tì đi đến, trong tay các nàng bưng một cái khay tinh xảo, nối đuôi nhau vào điện.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.