Đêm động phòng hoa chúc, Đỗ Khanh cùng Tống Gia Thành đều có chút quá kích động, hai người lăn lộn hơi muộn, vừa nhắm mắt liền trực tiếp ngủ đến trưa ngày hôm sau.
Khi Tống Gia Thành tỉnh dậy, còn thầm nghĩ: Đã trễ thế này, sao bọn Tống Hải còn chưa tới hầu hạ?
Còn có Vân nhi, sau khi bọn họ thành thân, Đỗ Khanh trở thành thiếu phu nhân của Quốc công phủ, bên người không có người hầu hạ cũng không được, cho nên Tần thị để Vân nhi và đại nha hoàn yêu thích của mình tới Nghênh Phong viện hầu hạ, về sau hai nha hoàn này sẽ hầu hạ Đỗ Khanh.
Bất quá loại trạng thái này cũng chỉ giằng co trong một lát, Tống Gia Thành mở to mắt nhìn bài trí quen thuộc trong phòng, có chút ảo não vỗ vỗ đầu mình.
Đêm qua hơi quá mức, hắn ngủ rất sâu, nhất thời sơ sót, đêm tân hôn lại xuyên qua.
Dựa theo quy củ, sáng hôm nay hắn phải cùng tiểu Hạ tới chủ viện kính trà, cũng may xuyên qua nên có thể kéo dài một ngày, tối hôm nay bọn họ xuyên về cổ đại vẫn kịp kính trà buổi sáng, không đến mức làm Quốc công phủ trở thành trò cười của mọi người.
Cam Mạn Mai bọn họ cho rằng con gái và tiểu Ngôn về cổ đại thành thân, sẽ phải ở cổ đại một đoạn thời gian, cho nên thừa dịp này, hai vợ chồng già được nghỉ đông, đã đăng ký tour du lịch.
Cho nên hôm nay, sau khi Đỗ Khanh ‘ mệt nhọc ’, chẳng những thoải mái dễ chịu ngủ tới giữa trưa, tỉnh lại còn ăn được cơm trưa Tống Gia Thành tự mình chuẩn bị.
Cam Mạn Mai làm một người phụ nữ truyền thống, cẩn thận, trước khi ra khỏi nhà, đã xử lý tất cả nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh, cho nên Tống Gia Thành bất đắc dĩ phải đi siêu thị một chuyến, mua đủ nguyên liệu nấu ăn cho bữa trưa và bữa tối.
Đỗ Khanh tuyệt đối là một người phụ nữ của công việc, khi ở hiện đại, phần lớn thời gian cô đều ở bệnh viện, nhưng Tống Gia Thành nhất thời chưa tìm được nghề nghiệp bản thân cảm thấy hứng thú để phát triển, chỉ tham gia một hiệp hội thi họa của thành phố Vân, bình thường hắn trừ bỏ ra cửa tham gia một vài buổi tụ họp của hiệp hội, phần lớn thời gian khác đều ngốc trong nhà.
Anan
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Từ khi Đỗ Khanh quy định thời gian chơi game, Tống Gia Thành cũng ít chơi game, vì giếc thời gian, hắn cũng đi theo Cam Mạn Mai mua đồ ăn nấu cơm, chăm sóc hoa cỏ, hiện giờ trù nghệ của hắn kém đầu bếp, nhưng tùy tiện làm mấy món cơm nhà, đối với hắn cũng là một chuyện đơn giản. TruyenLau.com
Hôn lễ cũng rất ảnh hưởng tới Đỗ Khanh, cô cũng không rõ có phải nguyên nhân do đêm qua hai người đã tiến thêm một bước hay không, cả ngày cô nhìn Tống Gia Thành, cô đều cảm thấy hắn vô cùng thuận mắt một cách không nói nên lời.
Bất quá loại cảm giác này sau bữa cơm trưa, cơm chiều đã hoàn toàn biến mất, do Tống Gia Thành lại lôi cô đi vận đồng vài lần.
TruyenLau.com
Đỗ Khanh xoa cái eo nhức mỏi của mình, hung tợn trừng mắt nhìn cửa toilet, hận không thể kéo người đang tăm rửa bên trong ra, hung hăng mắng mấy câu cầm thú.
Nhưng mà đối với Tống Gia Thành, đêm qua và hôm nay, chính là thời gian hạnh phúc nhất trong hai mươi mấy năm cuộc đời, phương diện kia được thỏa mãn, đàn ông thập phần dễ nói chuyện, lúc này đừng nói Đỗ Khanh mắng hắn là cầm thú, dù cô muốn đánh hắn cho hết giận, hắn cũng sẽ không chút do dự giơ mặt mình qua cho cô xả giận.
Sau khi thành thân cùng Tống Gia Thành, cuộc sống của Đỗ Khanh không có quá nhiều thay đổi, sự thay đổi duy nhất chính là khi cô ở cổ đại phải đi theo Tần thị học tập xem sổ sách quản gia.
Cam Mạn Mai cùng Đỗ Hùng Hoa làm cha mẹ Đỗ Khanh, có chung suy nghĩ với Tần thị, muốn ôm cháu ngoại, cho nên vừa tổ chức hôn lễ ở cổ đại không bao lâu, bọn họ liền thúc giục hai người đi lãnh giấy kết hôn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dựa theo ý của Cam Mạn Mai bọn họ, nếu người thân của tiểu Ngôn thân nhân ở cổ đại không thể tới, chỉ cần tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở hiện đại. Bọn họ cũng không cần tốn nhiều thời giờ đi giải thích với bạn bè thân thích —— vì sao không có ai bên nhà trai tham gia hôn lễ.
Còn chuyện Đỗ Khanh muốn tổ chức hôn lễ ở nhà thờ, thì vào tuần trăng mật bọn họ có thể tổ chức một buổi lễ nho nhỏ ở một nơi có phong cảnh đẹp.
Trước kia Đỗ Khanh đã nghe rất nhiều bạn học hay bằng hữu than thở chuyện tổ chức hôn lễ vô cùng vất vả, là chuyện lấy lòng người khác, chờ đến phiên cô, cô mới phát hiện tất cả phiền não dó chỉ cần một người chồng săn sóc là có thể hóa giải toàn bộ.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.