Bên ngoài kinh thành có một ngọn núi, trên núi có thác nước, có chùa cổ, dù đang là mùa hè, khí hậu trong núi cũng rất mát mẻ, tuyệt đối là một địa điểm tốt để đi chơi.
Đi rới đi lui cũng mất một ngày, cho nên Tống Gia Thành định ở lại trong chùa cổ một đêm, vì để tới sớm một chút, sáng sớm ngày hôm sau bọn họ đã xuất phát.
Anan
Đau khổ chờ lâu như vậy, cuối cùng mục tiêu cũng đã xuất hiện, lần này Đỗ Khanh và Tống Gia Thành đi ra ngoài, làm đám ám vệ canh bên ngoài Quốc công phủ hơn hai tháng nay, vui mừng như điên.
Nhìn Đỗ Khanh ngồi lên xe ngựa, một trong hai ám vệ liền muốn ra tay, bất quá bị đồng bọn ngăn lại.
“Hiện tại vẫn đang ở trong kinh thành, động thủ ngay bên ngoài Quốc công phủ thì quá nguy hiểm, tùy tiện gây ra một chút động tĩnh sẽ làm kinh động đến đám hộ vệ của Quốc công phủ, vẫn chờ ra khỏi thành lại động thủ.”
Mấy ám vệ đã cùng đồng hành nhiều năm như vậy, nhanh chóng thống nhất kế hoạch, bọn họ chia làm hai đường, một người quay về khu nghỉ ngơi kêu những người khác tới, người còn lại đi theo xe ngựa Tống Gia Thành bọn họ, ven đường còn không quên lưu lại ký hiệu cho đồng bọn.
Ra bên ngoài, Tống Gia Thành luôn luôn thập phần chú trọng lễ nghi, cho nên lần này đi ra ngoài, hắn cũng để Tống Hải chuẩn bị hai chiếc xe ngựa.
Đỗ Khanh một mình ngồi một chiếc xe ngựa, Tống Hải cùng Tống Châu đánh xe ngựa cô ngồi, còn xe ngựa Tống Gia Thành bên kia là xa phu trong phủ điều khiển, bởi vì hắn định ra khỏi thành sẽ tự mình cưỡi ngựa đi một đoạn, hắn không ở trong phủ lâu, ái mã ở chuồng ngựa đều rất nóng lòng được đi, thừa dịp cơ hội này, hắn cũng dắt ngựa ra ngoài một chút, cho nên có một thị vệ trong phủ dắt ngựa của hắn đi cuối cùng.
Đối với Đỗ Khanh, đây là một lần du ngoạn bình thường, cho nên cô lên xe ngựa một lúc liền ghé vào trên bàn nhỏ nghỉ ngơi, đêm qua cô xem phim đến 3 giờ sáng, hôm nay lại thức dậy sớm như vậy, cô cảm thấy rất buồn ngủ, hiện tại xe ngựa còn đang ở trong thành, đường đi cũng không quá xóc nảy, cho nên cô tranh thủ thời gian nhắm mắt một lúc.
Xe ngựa lảo đảo lắc lư, đường đi không quá xóc nảy, thật đúng là rất dễ đi vào giấc ngủ.
Đỗ Khanh không biết mình ngủ được bao lâu, dù sao cô là bị Tống hải cùng Tống Châu đánh thức, còn không đợi cô hoàn toàn thanh tỉnh, Tống Hải đã gấp giọng thúc giục cô nhanh xuống xe ngựa.
“Đỗ cô nương, chúng ta bị mai phục, đối phương có không ít người, thân thủ cũng bất phàm, tình huống hiện tại không quá tốt, cô nương nhanh ra ngoài, cô nương và công tử cưỡi ngựa đi trước đi.”
Xe ngựa giống như đã ra khỏi thành, bởi vì Đỗ Khanh ngồi trong xe liền cảm giác xe ngựa đặc biệt xóc nảy, cô nghe thanh âm ồn ào phía sau, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng duỗi tay túm ba lô đặt trên bàn nhỏ, khoác lên người, sau đó chống vách xe bò ra phía trước.
Đỗ Khanh vừa mới bò đến bên ngoài, không đợi cô ngồi ổn, xe ngựa liền đột nhiên nảy lên, cả người cô vì mất đi cân bằng mà nặng nề đập vào cửa xe.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Tống Châu phải điều khiển xe ngựa, cho nên không có tâm tư quan tâm tới cô, nhưng Tống Hải nghe được thanh âm, vội vàng nhắc nhở cô cẩn thậnt.
Nghĩ đến chuyện bị ám sát, trong đầu Đỗ Khanh lập tức hiện lên mấy cảnh đánh đ.ấ.m trong phim truyền hình.
Lúc này đầu óc Đỗ Khanh rất loạn, chủ yếu là cô không biết mục tiêu của lần ám sát này rốt cuộc là Tống Gia Thành, hay là cô. TruyenLau
Nhưng tình huống hiện tại rất khẩn cấp, giữ được mạng nhỏ quan trọng hơn, cũng không có thời gian để Đỗ Khanh nghĩ nhiều, mặc kệ xe ngựa xóc nảy, chịu đựng đau đớn trên vai, cô thập phần gian nan bò ra khỏi thùng xe.
Vị trí đầu xe rất hẹp, vốn dĩ có hai người đàn ông Tống Hải và Tống Châu ngồi đã rất chật chội, hiện tại thêm cả Đỗ Khanh, thật sự tới chỗ xoay người cũng không có.
Đỗ Khanh đứng ở đầu xe, mới phát hiện lúc này xe ngựa đang chạy như bay về phía trước, cũng khó trách xe ngựa lại xóc nảy như vậy.
Cơ hồ lúc vừa đứng vững, Đỗ Khanh vội nắm lấy cửa xe ngựa nhìn ra phía sau. Website TruyenLau.com
Tống Gia Thành ngồi trên xe ngựa phía sau bọn họ, tiếng đánh nhau cũng truyền đến từ phía sau, cô lo lắng hắn sẽ xảy ra chuyện.
Nhưng mà Đỗ Khanh vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Tống Gia Thành đứng ở trên xe ngựa nhẹ nhàng nhảy xuống, đôi tay bắt lấy yên ngựa, xoay người ngồi lên ngựa.
Phía sau hai chiếc xe ngựa, có hai đám người đang đánh nhau, một bên là thích khách mặc đồ đen che mặt, một bên là mười mấy đại hán mặc đồ thị vệ của Quốc công phủ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đỗ Khanh cảm thấy có chút kỳ quái, mấy thị vệ này từ đâu ra, cô thập phần khẳng định, lúc bọn họ ra cửa không có thị vệ đi theo.
Tống Gia Thành cưỡi ngựa tới chiếc xe ngựa của cô, duỗi tay kéo Đỗ Khanh lên lưng ngựa.
Tống Gia Thành một tay giữ Đỗ Khanh, một tay nắm chặt dây cương, trước khi rời đi, dặn dò Tống Hải và Tống Châu: “Các ngươi cẩn thận.”
Tống Hải cùng Tống Châu nghe vậy gật đầu, chỉ thấy bọn họ duỗi tay sờ sờ phía dưới xe ngựa, sau đó rút ra một cây kiếm.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.