Đỗ Khanh quơ quơ hộp đựng vòng trên tay, mở miệng nói: “Con sẽ giúp mẹ giữ trước, khi nào mẹ muốn đeo thì bảo con.”
Bất quá cô nghĩ hẳn là Cam Mạn Mai cũng không có khả năng chủ động mở miệng nhắc tới việc này.
Đỗ Khanh nghĩ chỗ mình còn có rất nhiều trang sức, ngọc, kim, vàng ròng, mạ vàng, vòng tay được khảm các loại đá quý đủ màu, lần tưới sẽ mang trở về, để Cam Mạn Mai chọn lựa mấy cái bà thích cũng không tồi.
Những vòng tay đó tuy rằng không đắt bằng cái vòng ngọc phỉ thúy này, nhưng phần lớn đều là cống phẩm cung đình do Tống Mẫn Lan ban thưởng, phẩm chất cũng không tầm thường, hơn nữa còn là đồ cổ hàng thật giá thật, lại làm từ vàng thật bạc trắng thật, ngày thường đeo cũng được.
Hơn nữa Đỗ Khanh rất hiểu mẹ ruột, so với ngọc thạch, Cam Mạn Mai vẫn thích vàng ròng hơn. Không có biện pháp, Cam nữ sĩ chính là một người phù hoa như vậy.
Mặc kệ nói như thế nào, dù sao cuối cùng Cam Mạn Mai thành công không phải giữ vòng ngọc.
Cam Mạn Mai và Đỗ Hùng Hoa xin nghỉ buổi sáng, hiện cũng sắp tới thời gian nghỉ trưa, người một nhà thương lượng, liền cùng nhau đi ăn trưa.
Ăn xong cơm trưa, hai đám người lại tách ra hành động.
Cam Mạn Mai bọn họ trở về đi làm, hai người Đỗ Khanh đi trung tâm thương mại, không trì hoãn chuyện của nhau.
Nghe con gái nói tiểu Ngôn muốn ăn lẩu, hai vợ chồng già đến tuổi trung niên đặc biệt chú trọng dưỡng sinh, cố ý khắc chế không ăn cay, cũng không hề nghĩ ngợi, liền trực tiếp lái xe tới tiệm lẩu nổi tiếng nhất gần đó.
Lần đầu ăn lẩu, Tống Gia Thành còn ăn nước xương không cay, mà lúc này hắn lại nóng lòng muốn thử khiêu chiến nước lẩu cay mà Đỗ Khanh Đỗ Khanh ăn.
Sợ hắn nóng trong, Đỗ Khanh còn gọi thêm cả sữa đậu.
Kết quả sự thật chứng minh, cô thật quá coi thường sự thích ứng của hắn, trừ bỏ mấy miếng đầu tiên Tống Gia Thành có chút không chống đỡ được, về sau hắn thật sự hoàn toàn thích ứng với độ cay này, vừa uống nước đậu đỡ cay, vừa đổ mồ hôi còn vẫn tiếp tục gắp món ăn từ nước lẩu cay.
Cam Mạn Mai và Đỗ Hùng Hoa đều có thói quen ăn cơm chỉ ăn no bảy phần, cho nên bọn họ buông chén đũa trước.
Anan
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Nhìn hai người vùi đầu ăn uống, Cam Mạn Mai chỉ cảm thấy cực kỳ xứng đôi.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Tống Gia Thành vẫn luôn nhớ gắp đồ ăn cho con gái, Cam Mạn Mai không khỏi càng thêm vừa lòng gật gật đầu.
Vốn bà nghĩ Tống Gia Thành là quý công tử, ngày thường khẳng định được người khác chiếu cố, trước bà còn lo lắng con gái yêu đương với tiểu Ngôn sẽ chịu ủy khuất, sẽ là người bỏ ra nhiều hơn, hiện giờ xem ra là bà đã suy nghĩ nhiều. TruyenLau.com
Con gái mình ra sao, Cam Mạn Mai hiểu, con gái bà là một kẻ lười biếng, không biết nấu cơm, cũng không biết dọn dẹp, nếu không phải cứ đến cuối tuần bà đều qua nhà con gái dọn dẹp một lần, thì căn nhà nhỏ của con gái khẳng định sẽ biến thành ổ chó.
Ăn no no, Đỗ Khanh ngẩng đầu nói; “Đúng rồi, mẹ, tối hôm nay chúng con không quay về, trực tiếp đi qua nhà con, ngày mai lại trở về.”
Tính theo thời gian hiện đại, Đỗ Khanh cũng đã nghỉ phép được một tuần, miệng vết thương trên cánh tay cũng đã kết vảy, ngày hôm qua liền bắt đầu thấy ngứa, chứng minh miệng vết thương đã gần khỏi rồi.
Đỗ Khanh nghĩ hôm nay đi bệnh viện hỏi một câu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lúc xảy ra chuyện kia, bệnh viện cũng không nói rõ ràng với cô, chỉ nói cho cô nghỉ phép, cũng không nói cụ thể là nghỉ ngơi mấy ngày, cho nên cô muốn đi tìm ban lãnh đạo hỏi một câu, xem khi nào cô mới có thể trở về làm việc.
Đỗ Khanh vừa tốt nghiệp liền đến bệnh viện số một thành phố Vân làm việc.
Lúc trước đi làm, ngày nào cô cũng nằm mơ được nghỉ dài hạn để nghỉ ngơi một chút, chờ đến khi thật sự được nghỉ lâu như vậy, cô lại muốn trở về đi làm.
Ôm cánh tay ở nhà vài ngày, hiện tại nằm mơ cô cũng đều mơ được cầm d.a.o phẫu thuật.
Cam Mạn Mai nghe con gái nói xong, không tán đồng nói: “Không phải bệnh viện cho con nghỉ phép sao, lúc này con mới nghỉ ngơi được mấy ngày chứ, sao đã vội vã đi làm thế, không phải mẹ nói, chứ, phỏng chừng số mệnh của con là vất vả cả đời.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cam Mạn Mai cảm thấy con gái mình thật ngốc, có thể chơi còn có tiền lương là chuyện tốt hiếm gặp, đổi thành những người khác, không đợi đến khi bệnh viện thúc giục, khẳng định là muốn chơi thật lâu thật thống khoái, con gái mình thì thật ngốc ngếch, vội vàng muốn đi làm.
Đỗ Khanh cũng thở dài một hơi: “Mẹ, không phải mẹ không biết, hiện tại bác sĩ khoa sản khan hiếm như thế nào, một cái bệnh viện lớn như thế, khoa sản chúng con cũng chỉ có năm bác sĩ, tuy rằng còn có hai bác sĩ thực tập, nhưng bọn họ đều nói kết thúc thực tập muốn chuyển qua khoa khác, khoa vốn dĩ đã thiếu người, con vừa nghỉ, mấy người cô giáo của con đều phải tăng ca, con cứ không đi làm, thì ngày nghỉ tháng này của bọn họ sẽ bị ngâm nước nóng.”
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.