Cuối cùng vẫn là Đỗ Khanh nhanh nhẹn, duỗi tay kéo kéo ống tay áo của hắn, nhắc nhở hắn nhận bao lì xì.
Nắm bao lì xì to trong tay, Tống Gia Thành ngơ ngác cảm ơn: “Cảm ơn dì, cảm ơn chú.”
Vốn Tống Gia Thành không biết vì sao Cam Mạn Mai và Đỗ Hùng Hoa tự dưng cho hắn bao lì xì, Đỗ Khanh thấy bộ dạng như lọt vào sương mù của hắn, kéo hắn sang một bên để phổ cập kiến thức.
Anan
Biết ngụ ý của bao lì xì, Cam Mạn Mai bọn họ rất vừa lòng với người con rể là hắn, là ngàn dặm mới tìm được một người con rể tốt như hắn, khóe miệng Tống Gia Thành cứ cong lên không ngừng.
Ngay cả khi người chơi cờ dở Đỗ Hùng Hoa la hét gọi hắn đi chơi cờ, hắn cũng cười ha hả đồng ý.
Lúc chơi cờ tuy bị Đỗ Hùng Hoa đòi đi lại vài bước cờ, hắn cũng cười đồng ý, trong lòng không một chút bất mãn.
Hôm nay cuối cùng Đỗ Hùng Hoa cũng được chơi cờ một cách thống khoái.
Ông vui mừng nghĩ: về sau mình xem như có bạn cờ rồi.
Chơi cờ trên mạng không thể bằng chơi với người thật ngoài đời, chơi trên mạng không thể đi lại, một ván không kéo dài được bao lâu thì thua, chưa chơi được bao nhiêu.
Hơn nữa đối thủ trên mạng thích đả kích, trào phúng người khác, thật vất vả gặp được một người còn chơi kém hơn ông, nhưng người ta chơi được mấy ván liền biến mất tăm hơi.
Website TruyenLau.com
Đỗ Hùng Hoa nghĩ, chỉ cần Tống Gia Thành ở hiện đại, ông sẽ kéo hắn chơi vài ván mỗi ngày, hơn nữa hắn đưa cho ông kì phổ, vậy chuyện hắn trở thành cao thủ cờ vây, cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Khi hai người chơi cờ, Đỗ Khanh cùng Cam Mạn Mai nằm ườn trên sô pha xem TV nói chuyện phiếm.
Bất quá trên cơ bản là Cam Mạn Mai nói Đỗ Khanh nghe.
Hôm nay Cam Mạn Mai cũng không làm tròn nhiệm vụ của một diễn giả, bởi vì bà đăng ảnh chụp vòng tay lên vòng bạn bè.
Website TruyenLau.com
Buổi tối đúng là thời điểm mọi người đều cảm thấy nhàm chán, cho nên vòng bạn bè của Cam Mạn Mai nữ sĩ cực kỳ sinh động, vừa đăng ảnh không được bao lâu, liền thu hoạch được mấy cái bình luận khen ngợi.
Cho nên Cam Mạn Mai thường thường phải dừng câu chuyện, cầm di động trả lời bình luận vài câu.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đồng nghiệp thì thôi, tùy tiện đánh hai câu ha ha có lệ là được, gặp thân thích trong nhà bình luận, bà không thể không giải thích hai câu, vòng tay này là bạn trai của con gái tặng.
Cam Mạn Mai cũng là một người hơi thích khoe khoang, ngay từ đầu còn muốn chụp cả bộ trang sức Tống Gia Thành mua cho mình, vẫn là Đỗ Khanh cảm thấy như vậy quá khoe khoang, lên tiếng ngăn cản, cho nên bà mới chỉ đăng mỗi ảnh chụp cổ tay đeo vòng vàng.
Cuối cùng Đỗ Khanh cảm thấy nói chuyện phiếm với Cam nữ sĩ thật sự quá nhàm chán, đơn giản cầm theo cái ghế dựa, rửa sạch một đĩa nho ngồi cạnh Tống Gia Thành, nhìn bọn họ chơi cờ vây.
Tuy Đỗ Khanh không biết chơi cờ vây, nhưng cô xem, nhìn bàn cờ quân trắng rõ ràng nhiều hơn rất nhiều, cô liền biết Tống Gia Thành chiếm thượng phong.
Cô duỗi tay lặng lẽ kéo kéo quần Tống Gia Thành dưới bàn trà, ý tứ là làm hắn nhường một chút.
Rốt cuộc Đỗ Hùng Hoa đều lớn tuổi rồi, ngẫu nhiên thả vài nước, làm ông vui vẻ cũng là chuyện tốt.
Tống Gia Thành hiểu ý Đỗ Khanh, hắn quay đầu bất đắc dĩ mà nháy mắt vài cái với cô.
Trên thực tế, có cục diện bây giờ cũng là do hắn nhường rất nhiều rồi, nếu hắn không thả mấy nước, Đỗ Hùng Hoa chơi với hắn không thể hạ quá 30 quân cờ, sao có thể chơi đến bây giờ.
Đỗ Khanh trộm duỗi tay ra hiệu với hắn, ý tứ là —— có thể nhường thêm một chút nữa.
Hai đứa nhỏ mắt đi mày lại, tự nhiên Đỗ Hùng Hoa nhìn ra, bất quá ông cũng không lên tiếng ngăn cản.
Ý của con gái ông hiểu, kỳ thật sao ông không biết cờ nghệ của mình kém cỏi, kém hơn cả tiểu Ngôn chứ.
Nhưng không có biện pháp, ông rất nghiện cờ, tuy rằng được nhường nhưng hứng thú của ông rất cao, nếu con gái có thể nói tiểu Ngôn lại nhường ông thêm một chút, vậy ông có thể thắng.
Đã chơi vài ván, mỗi lần ông chơi với tiểu Ngôn đều không thể đi quá trăm bước, ông cũng muốn thắng, cho dù là thắng không được vẻ vang, nhưng tóm lại là có thể thắng, cứ thua mãi, ông còn có mặt mũi sao?
Kỳ thật kể cả Đỗ Khanh không nói, Tống Gia Thành cũng chuẩn bị làm, rốt cuộc tóm lại muốn cho Đỗ ba thắng một lần để vui vẻ, đạo lý đối nhân xử thế này hắn vẫn hiểu.
Nhưng mà Cam Mạn Mai, không biết đã cúp điện thoại từ khi nào, đứng bên cạnh chồng nhìn trong chốc lát.
Chồng thích cờ vây, Cam Mạn Mai thì không thích chơi và cũng không biết chơi, nhưng bà liếc mắt một cái liền nhìn ra Tống Gia Thành đang thắng.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.