Hiện giờ Đại Lý Tự đã hoài nghi nàng, nếu nàng ta giống trước kia, động chút là ném đồ trút giận, chờ tin tức truyền ra, người khác sẽ cảm thấy nàng ta bất mãn với chuyện Đại Lý Tự tra xét mà đập phá đồ vật cho hả giận.
Trần Tĩnh Dao ngồi ghế trên, gắt gao nắm chặt lưng ghế, dùng sức đến mức đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch.
Trần Tĩnh Dao không biết vì sao sự tình lại biến thành như vậy, rõ ràng chỉ là một cuộc ám sát đơn giản, Đỗ Khanh chẳng qua là một nữ tử nhu nhược tay trói gà không chặt, nàng ta vì muốn chắc chắn, ước chừng phái ra tám cao thủ, nhưng mà như vậy, sự tình vẫn thất bại.
Nàng ta phái đi tám thích khách, cuối cùng chỉ có hai tên sống sót trở lại, lúc ấy có một tên thích khách nói lúc hắn rời đi, Đỗ Khanh đã trúng ám khí ngã trên mặt đất.
Lúc ấy Trần Tĩnh Dao nghĩ tuy rằng lần này mình mất đi sáu cao thủ, nhưng cuối cùng cũng nhổ được cái gai trong mắt Đỗ Khanh này, nhưng kết quả thì sao? Tai mắt ở Quốc công phủ bẩm báo với nàng ta như thế nào? Đỗ Khanh căn bản không có việc gì, đừng nói là trọng thương, trên người cô ta tới vết thương nhẹ cũng không có.
Ám sát thất bại, chính mình cũng bị hoàng huynh hoài nghi, hiện giờ mỗi ngày người Đại Lý Tự đều phải tới phủ công chúa một lần, mục đích chính là muốn lục soát ra dấu vết thích khách ở đây, chứng thực hiềm nghi.
Tình huống lập tức trở nên bất lợi với bản thân, Trần Tĩnh Dao chỉ có thể tạm thời dừng suy nghĩ xử lý Đỗ Khanh, tạm thời ngủ đông.
Đối với chuyện bị Đại Lý Tự điều tra, Trần Tĩnh Dao cũng không quá lo lắng, bởi vì hai tên thích khách kia, vào ngày nàng ta biết Đỗ Khanh không có bị thương đã bị đưa ra khỏi kinh thành, hơn nữa không bao giờ có thể mở miệng nói chuyện được nữa.
Hiện giờ hai tên thích khách kia không biết đang nằm ở dòng sông nào làm mồi cho cá ăn, mặc kệ Đại Lý Tự điều tra thế nào, cũng không thể tra ra chứng cứ.
Anan
Chuyện này —— cuối cùng chỉ có thể trở thành một vụ án treo.
Trần Tĩnh Dao có chút tiếc nuối nghĩ—— chỉ tiếc trong thời gian ngắn nàng ta không có biện pháp ra tay với Đỗ Khanh.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Thôi, cho cô ta nhảy nhót thêm mấy ngày đi. Lần tới! Lần tới nàng ta nhất định sẽ làm kín đáo hơn một ít, chỉ cần một chiêu, hoàn toàn xử lý nữ nhân dám cả gan chọc mình này.
Bởi vì Tống Gia Thành bọn họ bị ám sát, bọn họ cũng không thể tham gia toàn bộ hôn lễ của Tống Linh Tâm. TruyenLau
Chủ yếu là Đỗ Khanh một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, hung thủ còn chưa sa lưới, cô cứ cảm thấy chỉ cần mình bước ra khỏi đại môn quốc công phủ, có khả năng khong giữ được mạng nhỏ bất cứ lúc nào.
Tần thị bọn họ cũng cảm thấy trước mắt an nguy là quan trọng nhất, cho nên ngày đại hôn của Tống Linh Tâm, Tống Gia Thành chỉ phụ trách cõng nàng lên kiệu hoa, cũng không đi đưa dâu tới nhà trai.
Nếu không phải vì muốn Tống Linh Tâm có thể đứng vững gót chân ở nhà chồng, Tần thị thật sự cũng không muốn con trai đang bị thương ở bả vai phải cõng thứ nữ đi xa như vậy.
Nữ tử cổ đại thành thân, đều cần huynh đệ nhà mẹ đẻ cõng ra cửa xuất giá, nếu không có huynh đệ, còn phải để cha ruột cõng, tuy rằng Tống Linh Tâm là thứ nữ, nhưng ngày thành thân quan trọng như vậy, Tần thị, Tống Quốc công vẫn không muốn nàng có gì thiếu sót, đều chuẩn bị đầy đủ cho nàng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đặc biệt là đôi thiên nga thủy tinh mà Đỗ Khanh đưa tặng, trực tiếp được đặt trên khay gỗ đỏ, được đi nhóm đầu đội ngũ đón dâu của nhà trai, rất nổi bật.
Mặt trời hôm nay rất đẹp, xuyên thấu qua thiên nga thủy tinh đặt trên khay lót vải đỏ, thật sự là rực rỡ lấp lánh, cũng chỉ có người hiện đại như Đỗ Khanh mới không cảm thấy hiếm lạ, cổ nhân đã bao giờ trông thấy đôi thiên nga thủy tinh như vậy, người kinh thành vì để xem tận mắt đôi thiên nga thủy tinh này, vây con đường từ Quốc công phủ đến phủ đệ nhà trai chật như nêm cối.
Bởi vì đôi thiên nga thủy tinh này, người ở kinh thành nhắc đến Tống Linh Tâm, đều sẽ nói đây là một thứ nữ có của hồi môn cao hơn rất nhiều đích tiểu thư của nhà khác.
Đối với chuyện này Tống Linh Tâm cũng rất vui vẻ, ba ngày sau lại mặt, nàng còn chuẩn bị hậu lễ đến Nghênh Phong viện vấn an Đỗ Khanh và Tống Gia Thành, trong lúc nhất thời nàng cảm tạ Đỗ Khanh rất nhiều.
Thấy tinh thần và thần thái của Tống Linh Tâm đều không tồi, hiển nhiên là ở nhà chồng sống không tồi, Đỗ Khanh cũng an tâm rồi. Website TruyenLau.com
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.