Sáng sớm hôm sau, Đỗ Khanh cùng Tống Gia Thành là bị tiếng hô của Tống Hải đánh thức.
Nhìn người nằm trên sạp giường, Tống Hải. Không thể tin được xoa xoa hai mắt của mình.
Thấy công tử nhà mình vẫn hoàn hảo nằm trên sạp cạnh giường, Tống Hải hung hăng nhéo mạnh vào đùi mình.
Xác định mình không nằm mơ, Tống Hải gân cổ ồn ào lên.
“Công tử a, công tử, cả một ngày một đêm ngài đi đâu? Ngài hù chếc tiểu nhân rồi.”
“Ngài không biết trong khoảng thời gian này, phu nhân cùng quốc công đều lo lắng gần chếc, chỉ sợ người, chỉ sợ người……”
Câu nói kế tiếp bị Tống Hải tự động nuốt vào.
Hiện tại công tử bọn họ êm đẹp nằm ở trên giường, hắn nói những lời này khác gì nguyền rủa công tử đâu.
Trời mới biết cả một ngày này Tống Hải đã trải qua như thế nào?
Tống Gia Thành đi theo Đỗ Khanh xuyên đến hiện đại, sáng hôm qua Tống Hải theo thói quen lại đây hầu hạ công tử rời giường rửa mặt.
Nhưng mà Tống Hải đẩy cửa ra, chẳng những không thấy Đỗ Khanh trong phòng, ngay cả Tống Gia Thành cũng biến mất. Giống như bốc hơi trong không khí.
Tống Hải biết một ít về lai lịch của Đỗ Khanh.
Lập tức liền vỗ đùi suy nghĩ.
Chỉ sợ Đỗ Khanh thật sự là yêu quái sơn dã, công tử đáng thương nhà bọn họ, chắc chắn đã bị nàng ta bắt về hút âm bổ dương.
Chân Tống Hải lập tức mềm nhũn.
Cố tình sự tình còn chưa xác định, hắn không thể kể mọi chuyện với phu nhân, chỉ có thể hoảng loạn chạy đi tìm Tần thị báo không thấy Tống Gia Thành.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Quốc công phủ canh phòng nghiêm ngặt, mà người sống sờ sờ lại biến mất.
Còn có Đỗ Khanh cô nương kia cũng không thấy.
Tần thị không biết chi tiết trong đó, vào ban ngày còn không thấy sốt ruột, nghĩ có lẽ con trai nhà mình là trẻ tuổi phong lưu, tránh hạ nhân trong phủ, mang theo người trong lòng ra phủ đi chơi.
Mắt thấy chuyện chung thân đại sự của con trai có tin tức, trong lòng Tần thị kêu một tiếng thoải mái.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng mà chờ đến buổi tối cũng chưa thấy Tống Gia Thành và Đỗ Khanh hồi phủ, Tần thị mới ý thức được có chuyện không đúng.
Con trai của bà không phải loại người hay tùy ý làm bậy, y theo bản tính của hắn, hẳn là sẽ không làm ra loại chuyện này.
Hiện tại hắn cùng Đỗ Khanh đều biến mất, chuyện đầu tiên Tần thị nghĩ đến chính là —— xảy ra chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Con trai và con dâu còn chưa qua cửa, có khả năng lớn đã bị kẻ gian bắt đi.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); TruyenLau.com
Chuyện này làm Tần thị đứng ngồi không yên.
Anan
Lập tức sai người đi nha môn báo án.
Tần thị đã nghĩ kỹ rồi, nếu tối hôm nay còn chưa tìm được con trai và tiểu hH, sáng mai bà sẽ tiến cung gặp Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu có thể đi cầu Hoàng Thượng, để Hoàng Thượng xuất động cấm quân đi tìm người.
Tần thị biết rõ Tống Gia Thành nhạy bén, linh hoạt, kể cả bị rơi vào trong tay tặc nhân, chỉ cần hắn còn thanh tỉnh, sẽ biết nên làm như thế nào, nghĩ cách tìm cứu viện.
Không thể không nói, Tần thị thập phần hiểu con trai mình, bà bố trí cũng không có vấn đề gì.
Bất quá có một chuyện bà không bao giừo nghĩ tới, đó chính là —— Tống Gia Thành sẽ tự mình trở về.
Tống Gia Thành xoa xoa huyệt Thái Dương đang giật giật, giơ tay ra hiệu Tống Hải dừng lại, ý bảo hắn an tĩnh lại, bô bô ồn ào làm hắn đau hết cả đầu.
Tống Hải quỳ gối trước mặt Tống Gia Thành, lau nước mũi, nước mắt kể lể cả một ngày một đêm qua hắn lo lắng hãi hùng ra sao.
“Nếu công tử xảy ra chuyện gì, hạ nhân trong Nghênh Phong viện chúng ta, không một ai có thể sống sót.”
Rốt cuộc Tần thị cũng chỉ có một người con trai thôi.
Tống Gia Thành lại lặng yên biến mất không một tiếng động, nếu hắn thật sự có chuyện gì, Tần thị tuyệt đối sẽ giận chó đánh mèo những hạ nhân trong viện này.
Ngay cả hộ vệ trong phủ, phỏng chừng cũng bị liên lụy.
Nhìn Tống Gia Thành nguyên vẹn trở lại, tảng đá trong lòng Tống Hải cuối cùng đã được đặt xuống.
Nghe Tống Hải khóc lóc kể lể xong, Tống Gia Thành cùng Đỗ Khanh trao đổi ánh mắt, trong lòng hiểu rõ nhưng không nói gì.
Tống Gia Thành quay đầu vẫy vẫy tay với Tống Hải: “Hiện tại ta đã trở lại, không có chuyện gì hết, ta đói bụng, ngươi mau cho người dọn bữa sáng lên, nhớ kỹ, hai phần.”
Tống Hải vui sướng gật gật đầu: “Nô tài đi ngay, để nô tài gọi người vào hầu hạ công tử rửa mặt.”
Chờ Tống Hải rời khỏi, Tống Gia Thành mới tnhỏ giọng nói với Đỗ Khanh: “Xem ra chúng ta đã đoán sai rồi.”
“Chúng ta xuyên qua, thời gian thế giới cũ cũng không dừng lại.”
“Y theo lời Tống Hải vừa nói, ước chừng chỉ có một ngày đầu tiên xuyên qua thì thời gian mới dừng lại, thời gian lúc sau sẽ trôi như bình thường.”
Đỗ Khanh bĩu môi nói: “Tôi đã nói mà, trên thế giới này nào có chuyện tốt như vậy.”
Nếu lúc xuyên qua thời gian bị tạm dừng, cô và Tống Gia Thành chỉ cần lợi dụng lỗ hổng này, xuyên qua lại hai thế giới, vậy không phải bọn họ có thể sống lâu hơn người bình thường rất nhiều năm sao.
Cho nên chuyện phát triển như hiện tại, vẫn nằm trong phạm vi tiếp nhận của Đỗ Khanh.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.