Nếu không phải cố kỵ trong tiệm còn có mấy người nhân viên, có khả năng Tống Gia Thành thật sự sẽ giống công đực, mặc bộ tây trang này xoay 360 độ không góc chếc, triển lãm trước mặt Đỗ Khanh.
Diện mạo Tống Gia Thành vốn xuất sắc, chị gái bán hàng khen không một chút trái lương tâm, lời nói dễ nghe như không cần tiền cứ chảy ra không dứt, Đỗ Khanh nghe vậy cực kỳ vui vẻ, thập phần sảng khoái móc thẻ thanh toán.
Tiền trong thẻ ngân hàng chính là tiền bán ngọc bộ và trâm ngọc của Tống Gia Thành lúc trước, Tống Gia Thành kiên trì nói đây là thẻ ngân hàng của Đỗ Khanh, cho nên giao cho cô bảo quản, lúc tính tiền cô cũng không nghĩ nhiều, tùy tay liền cà thẻ trả tiền.
Nhìn động tác hào sảng của Đỗ Khanh, nhân viên cửa hàng sửng sốt một giây, trong lòng nghĩ: vị khách nữ trước mặt này có phải chính là tiểu thư nhà giàu trong truyền thuyết.
Ở trong lòng đoán cạnh tiểu thư bá đạo chính là tiểu chó săn, suy đoán thì suy đoán, động tác thanh toán của chị gái bán hàng cũng không có nửa điểm trì hoãn.
Đỗ Khanh nhận lại thẻ ngân hàng và hóa đơn, liền dắt tay Tống Gia Thành, xách theo túi giấy đựng hai bộ quần áo cũ đi ra khỏi cửa hàng, lưu lại chị gái bán hàng nắm tay nhân viên bên cạnh ai thán: “Không được, về sau tôi không xin nghỉ nữa, tôi phải đi làm thật chăm chỉ, tranh thủ sớm ngày phát tài, sau đó lại bao dưỡng mấy anh đẹp trai, đi lên đỉnh cao nhân sinh.”
Đồng nghiệp nhìn bóng dáng Tống Gia Thành, nhắc nhở nói: “Trai bao có phẩm chất như vậy, một ngày ít nhất cũng phải trả hết năm chữ số đi? Dựa vào chút tiền lương đáng thương và phần trăm hoa hồng của cô, cô làm tới mệt chếc cũng không bao dưỡng được người ta đâu. Chị đây khuyên cô nên mơ gì thực tế hơn một chút, không thì đi ngủ đi, trong mơ cái gì cũng có.”
Đỗ Khanh không biết mình đã thành đề tài nghị luận của người khác, Tống Gia Thành lần đầu tiên ăn cơm Tây, cả người đều có chút khẩn trương, thừa dịp bọn họ còn chưa tới nhà hàng, cô trnah thủ phổ cập ít lễ nghi cơ bản khi ăn cơm Tây với hắn.
Tống Gia Thành cũng đủ hàm dưỡng, nội hàm của hắn giúp hắn duy trì tư thái ưu nhã trong bất cứ trường hợp nào.
Nguyên bản Đỗ Khanh lo lắng hắn sẽ cảm thấy không được tự nhiên, cho nên còn cố ý chọn vị trí trong góc.
Anan
Tiệm cơm Tây hiếm có phòng riêng, hơn nữa ăn tiệm cơm Tây chú ý hoàn cảnh yên tĩnh, vị trí Đỗ Khanh chọn có thể tránh tầm mắt của phần lớn thực khách.
Nhà hàng Đỗ Khanh chọn tuy rằng không phải nhà hàng có danh tiếng tốt nhất, nhưng hoàn cảnh cũng không tệ lắm, trong tiệm còn có biểu diễn dương cầm.
Tống Gia Thành là lần đầu tiên được nghe diễn tấu dương cầm trực tiếp, trong lúc lơ đãng liền nghe đến xuất thần.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Đỗ Khanh tuy rằng không biết đàn dương cầm, nhưng khi cô phải trực đêm, vì tránh tạp âm, nên có thói quen nghe nhạc nhẹ khi đi ngủ, cho nên vừa nghe giai điệu liền biết đang đánh bài gì.
Thấy Tống Gia Thành thích khúc dương cầm này như vậy, Đỗ Khanh ở trong lòng âm thầm ghi nhớ, định trở về sẽ giúp hắn tải phần mềm ngeh nhạc về di động.
Làm Đỗ Khanh không ngờ, tuy đây là lần đầu tiên Tống Gia Thành ăn cơm Tây, dáng vẻ còn tốt hơn cô rất nhiều.
TruyenLau.com
Còn lo cô không cắt được bò bít tết, Tống Gia Thành còn chủ động lấy đĩa của cô qua, giúp cô cắt bò bít tết.
Cánh tay Tống Gia Thành duy trì khoảng cách tiêu chuẩn với đĩa ăn, thập phần chỉnh tề cắt miếng bò bít tết thành các miếng vừa ăn,trong lúc cắt cũng không phát ra một chút âm thanh nào.
Thấy trong lúc ăn cơm Tống Gia Thành vì mải nghe nhạc còn xuất thần mấy lần, Đỗ Khanh thấp giọng nói chuyện phiếm: “Em còn không biết anh thích âm nhạc như vậy, em là người mù nhạc, không biết chơi nhạc cụ nào hết, bất quá không phải chỗ anh chú ý chuyện tinh thông cầm kỳ thư họa sao, anh biết chơi nhạc cụ đi?”
Tống Gia Thành nuốt miếng thịt bò trong miệng, mới mở miệng nói: “Ta cũng không thông âm luật, chỉ thô sơ giản lược biết chơi một chút cầm, sáo thôi.” TruyenLau
Tống Gia Thành chỉ nói khiêm tốn, kỳ thật cầm kỳ thư họa hắn cực kỳ tinh thông, cầm kỹ siêu quần, là một công tử nổi bật trong giới quý tộc.
Tống Gia Thành vừa nhấc đầu liền thấy hai mắt Đỗ Khanh tỏa sáng nhìn chằm chằm mình, hắn dùng nĩa đưa miếng bò bít tết tới trước mặt cô, cười nói: “Chờ khi nào trở về ta sẽ đàn cho nàng nghe.”
Trở về tự nhiênlà nói về Khánh triều, bởi vì trong nhà Đỗ Khanh không có nhạc cụ, đừng nói là đàn cổ cùng sáo ngọc, ngay cả nhạc cụ đơn giản như đào sáo, harmonica cũng không có.
Đỗ Khanh hơi nghiêng người về phía trước, há miệng ăn miếng thịt bò trước mặt, thỏa mãn gật gật đầu. TruyenLau.com
Đỗ Khanh không biết, với các thực khách khác trong tiệm, bọn họ bây giờ tràn đầy vị chua của tình yêu, cô rốt cuộc biến thành kiểu người cô hay chê trách lúc trước.
Trước mặt mọi người show ân ái gì đó, thật sự là không cố kỵ đến cảm nhận của nhóm người độc thân.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.