“Sao nàng lại ở chỗ này?” Không phải hắn đang nằm mơ sao?
Không đợi Đỗ Khanh trả lời, Tống Gia Thành cũng đã thấy rõ ràng hoàn cảnh chung quanh, hắn nhược nhược hỏi lại lần nữa: “Ta, ta sao ta ở chỗ này?”
Thấy khí thế của người nào đó lập tức rớt cả một khoảng, Đỗ Khanh dù bận vẫn ung dung nói: “Còn nói, đêm qua anh chỉ uống một chén rượu liền say, lo lắng nửa đêm anh tỉnh lại khó chịu không ai chiếu cố, cho nên chuyển anh nằm vào phòng em.”
Vừa nghe lời này, Tống Gia Thành càng thêm đứng ngồi không yên.
Hắn đột nhiên xoay người xuống giường, sợ tới mức n.g.ự.c kịch liệt phập phồng vài cái, mới run giọng hỏi: “Cha mẹ nàng cũng biết?”
Anan
Làm một người cổ đại hàng thật giá thật, lời này của Đỗ Khanh đối với Tống Gia Thành quả thực chấn động không khác gì sấm sét đánh bên tai.
Đỗ Khanh làm một cô gái chưa xuất các, chưa hôn phối, hai người bọn họ còn chưa trao đổi cả hôn thư, hắn bởi vì say rượu mà cùng ngủ với cô trên một chiếc giường, nếu dì Mai bọn họ cũng đã biết, vậy……
Tống Gia Thành duỗi tay che mặt mình lại, hy vọng có thể nghe được câu trả lời phủ nhận từ trong miệng Đỗ Khanh, bằng không về sau hắn thật sự không biết nên đối mặt với hai người bọn họ như thế nào.
Đổi vị trí suy nghĩ, nếu hắn là cha mẹ Đỗ Khanh, không cầm d.a.o băm hắn là may rồi.
Đỗ Khanh lại không biết vì sao hắn phản ứng lớn như vậy, không hiểu ra sao gật đầu nói: “Biết chứ, mẹ em kêu em đi chăm sóc anh mà, có cái gì không đúng sao?”
Nghe Đỗ Khanh nói như vậy, Tống Gia Thành lại một lần cảm thán: người hiện đại quá rộng rãi, dù hắn trải qua bao nhiêu chuyện cũng không thể lý giải.
Đỗ Khanh thấy bộ dạng hắn như thế giới quan sụp đổ, cười trêu ghẹo nói: “Thế nào, chẳng lẽ anh không muốn em chăm sóc anh, muốn cha mẹ em tới chăm sóc anh?”
Trong nhà tổng cộng có mấy người như vậy, nếu Tống Gia Thành để ý chuyện cô chăm sóc hắn, vậy chỉ còn Đỗ Hùng Hoa và Cam Mạn Mai có thể chăm sóc hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nếu là bình thường, nói thật cũng không phải không có khả năng, bất quá hôm nay là thời gian làm việc, Cam Mạn Mai cùng Đỗ Hùng Hoa đều phải đi làm, cho nên tuyệt đối không có khả năng thức đêm chăm sóc tên say rượu Tống Gia Thành.
Tống Gia Thành vội vàng xua tay không ngừng, ở cổ đại, cha mẹ vợ đối xử với con rể tuy rằng rất khách khí, nhưng tuyệt đối không có chuyện bắt trưởng bối chăm sóc vãn bối say rượu, nếu truyền ra ngoài, nước miếng cảu mọi người có thể dìm chếc hắn.
Tống Gia Thành cũng không biết có nên cảm thấy may mắn vì hiện tại mình ở hiện đại hay không, cho nên mặc dù hắn say rượu chung chăn gối với Đỗ Khanh cả đêm, Cam Mạn Mai Đỗ Hùng Hoa cũng sẽ không cảm thấy vấn đề không lớn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngày này bắt đầu từ buổi sáng, Tống Gia Thành bị kinh hách quá lớn, làm hắn mất hồn mất vía cả ngày.
Tống Gia Thành suy nghĩ trong lòng, lần này trở về có cần nhắc trước với Tần thị hay không.
Website TruyenLau.com
Tuy rằng lúc trước Đỗ Khanh đã nói qua, không định thành thân với hắn sớm như vậy, chậm rãi tìm hiểu rồi mới quyết định.
Nhưng trải qua chuyện đêm qua, Tống Gia Thành cảm thấy mình phải cho Đỗ Khanh một danh phận, như vậy hắn mới có thể đối mắt với Cam Mạn Mai cùng Đỗ Hùng Hoa.
Rốt cuộc dưới mí mắt cha mẹ Đỗ Khanh, hắn ngủ chung với cô trên một chiếc giường, còn không liên quan tới chuyện xuyên qua.
Trong lòng Tống Gia Thành còn có chút tiếc nuối, tiếc nuối mình đêm qua quá say, không có một chút ý thức nào, lần đầu tiên hai người bọn họ chân chính cùng chung chăn gối, cứ như vậy bị hắn mơ màng hồ đồ đi qua.
Quả nhiên mặc kệ là thứ gì ở hiện đại, đều không thể coi khinh, Tống Gia Thành cũng không nghĩ đến, mình sẽ thua bởi một ly rượu nho nhỏ, bỗng nhiên mất hết mặt mũi trước mặt cha mẹ Đỗ Khanh.
TruyenLau.com
Tóm lại một câu, Tống Gia Thành cảm thấy mọi chuyện đã tới tình trạng này rồi, nếu mình không có tỏ vẻ gì, đó là hành vi cực kỳ không có trách nhiệm.
Nhưng mà bộ dạng mất hồn mất vía của hắn ở trong mắt Đỗ Khanh, đó chính là say rượu chưa tỉnh.
Đỗ Khanh tới quán trà sữa gần bệnh viện mua trà sữa, lúc chờ nhân viên cửa hàng làm trà sữa, cô xoay người không yên tâm mà dặn dò: “Đợi lát nữa anh cứ đi theo em, ngàn vạn lần không được đi loạn, bệnh viện rất lớn, nếu anh lạc đường thì phảo gọi điện thoại cho em ngay, em sẽ đi tìm anh.”
Nhìn những ánh mắt khác thường chung quanh, Tống Gia Thành có chút quẫn bách gật gật đầu, cảm thấy tiểu Hạ thật sự là buồn lo vô cớ, dặn dò hắn không khác gì dặn trẻ con.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.