Sau khi tìm hiểu kỹ càng tỉ mỉ nghề minh tinh này, Tống Gia Thành cũng xóa được một nghi vấn về hiện đại, đối với chuyện tôn sùng con hát ca kĩ như thế , từ trong lòng hắn cũng có thể lý giải loại xu thế này.
Ở Khánh triều, những danh kỹ đó cực kỳ nổi tiếng hoà thuận vui vẻ, cũng thập phần phong cảnh, được rất nhiều người truy phủng.
Tuy nói bọn họ có địa vị xã hội rất thấp, nhưng cũng có không ít người tôn sùng, vì bọn họ mà không tiếc ném ra vàng bạc chỉ vì giành được nụ cười của mỹ nhân.
Ánh mắt Đỗ Khanh không tồi, minh tinh cô thích lâu năm cũng không phải loại minh tinh chỉ dựa vào một khuôn mặt mà nổi tiếng trong thời gian ngắn, mà là một ảnh đế có kỹ thuật diễn, có tác phẩm, nhân phẩm cũng xuất chúng.
Tống Gia Thành cũng lén xem hai bộ phim điện ảnh của hắn, nói thực ra, kỹ thuật diễn xủa người này đúng là siêu phàm, diễn cái gì cũng như chính hắn, làm cho hắn thiếu chút nữa cũng rơi xuống hố.
Tóm lại một câu, kinh nghiệm yêu đương của Đỗ Khanh gần như bằng không, nói trắng ra, trước hôm nay, Tống Gia Thành chưa bao giờ nghĩ tới sẽ nghe được cô nói câu này.
Tuy rằng ở hiện đại ngây người một thời gian, cũng tiếp xúc không ít tư tưởng hiện đại, nhưng từ trong xương cốt Tống Gia Thành vẫn là một người cổ đại bảo thủ, rụt rè.
Câu này của Đỗ Khanh tựa như nói bừa, hắn không biết là cô đang nghiêm túc, hay là đang nói giỡn, trực tiếp bị dọa đến mức liên tục lui về phía sau.
Nhưng mà hắn quên mất chính mình vốn đang nằm ở mép giường, hắn vừa lui, cả người trực tiếp ngã xuống từ trên giường.
Hết thảy phát sinh quá đột ngột, chờ Đỗ Khanh nghe được động tĩnh, muốn duỗi tay kéo hắn lại, chỉ kịp bắt được góc áo, trơ mắt nhìn hắn nặng nề ngã xuống cái phản kê chân cạnh giường.
Lần này Tống Gia Thành ngã thật sự không nhẹ, Đỗ Khanh nghe được tiếng thân thể hắn đụng vào chiếc phản phát ra thanh âm trầm đục, cô còn không tự chủ được duỗi tay sờ sờ bả vai của mình.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đỗ Khanh khuỷu chống tay lên giường, thò đầu ra bên ngoài nhìn, nửa thật nửa giả nói: “Anh không sao chứ, tôi chỉ đùa một chút, anh phản ứng lớn như vậy làm gì.”
Tống Gia Thành đang xoa xoa eo, nghe Đỗ Khanh nói vậy liền lập tức bò dậy.
Bởi vì một loạt động tác này của hắn, trong lòng Đỗ Khanh thoáng chốc không có tư vị gì.
Vừa rồi cô sở dĩ nói nói vậy, thật sự là bởi vì lúc ấy hai người dựa vào nhau quá gần, không khí cũng quá tốt, cho nên lời kia tuôn ra trong vô thức.
Lời vừa ra khỏi miệng, Đỗ Khanh cũng sửng sốt hai giây, hai giây sau, cô cũng bình thường trở lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quan hệ của cô và Tống Gia Thành vốn dĩ đã không bình thường, cô thích hắn, mà cô cũng có thể nhận thấy, hắn đối xử với mình cũng khá đặc biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nếu hai người đều có ý tứ kia, vậy thừa dịp không khí thích hợp, thu hẹp quan hệ của hai người cũng không phải chuyện gì quá khó tiếp thu đi?
Cho nên vừa rồi nói ra nói, cũng là có ba phần thiệt tình ở bên trong.
Bất quá ông trời làm chứng, Đỗ Khanh nói chuyện cướp cờ này kia, cũng không phải thật sự muốn có quan hệ thân thể với Tống Gia Thành. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng trong bầu không khí vừa rồi, hai người thuận theo tự nhiên nắm tay một cái cũng được đi.
Kết quả Tống Gia Thành phản ứng lớn như vậy, giống như Đỗ Khanh là mãnh thú hồng thủy gì không bằng.
Động tác liên tiếp này của hắn, thật sự làm suy nghĩ trong lòng Đỗ Khanh d.a.o động.
Chẳng lẽ —— cô cảm giác sai rồi?
Kỳ thật Tống Gia Thành không có ý tứ kia với cô? Chỉ vì giường gỗ cột bọn họ vào cùng nhau, cho nên hắn mới không thể không thân cận với cô.
Vừa có loiaj suy nghĩ này, trên mặt Đỗ Khanh liền có chút không nhịn được.
Tưởng tượng đến chuyện bản thân tự mình đa tình, Đỗ Khanh cảm thấy chính mình cơ hồ sắp không duy trì nổi nụ cười trên mặt.
Khả năng mấy chuyện cô thấy ngọt ngào, ái muội, ở trong mắt Tống Gia Thành, tất cả đều làm hắn phải dùng hết sức lực mới áp được sự kinh tởm trong lòng?
Phía trước cô không nhắc tới vấn đề này nên hai người vẫn mập mờ, ngoài mặt hai người còn có thể duy trì sự hài hòa, hiện tại cô nói ra loại lời này, Tống Gia Thành liền rốt cuộc không giả bộ nổi nữa?
Đỗ Khanh cảm thấy đầu mình lộn xộn, cô khuyên chính mình không cần nghĩ nhiều, Tống Gia Thành cũng không phải người như vậy.
Y theo tính tình của hắn, nếu trong lòng hắn không có hảo cảm với cô, vậy hắn nhất định sẽ không nguyện ý trái lương tâm mà thân cận với cô.
Bởi vì hắn là con vợ cả của Quốc công phủ, trong xương cốt đều là ngạo khí trời sinh, hắn sẽ không miễn cưỡng chính mình.
Đỗ Khanh thật sự muốn nghĩ theo hướng lạc quan, nhưng cô nghĩ đến động tác tránh còn không kịp vừa rồi của Tống Gia Thành, trong lòng cô tựa như nghẹn lại, không thông nổi.
Anan
Khi Tống Gia Thành quay đầu lại nhìn Đỗ Khanh, mới phát giác sắc mặt của cô không tốt.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.