Trấn nhỏ chỉ có một trung tâm mua sắm, bên trong tuy rằng không có nhãn hiệu xa xỉ gì, nhưng cũng có một vài nhãn hiệu nổi tiếng.
Bên trong có hai quầy hàng chuyên bán đồng hồ.
Hai cửa hàng có kiểu dáng và giá cả không sai biệt lắm.
Cổ đại không có pin, Đỗ Khanh cũng sẽ không để Tống Gia Thành mua đồng hồ điện tử.
Đỗ Khanh chọn lựa một phen, cuối cùng chọn được hai mươi cái đồng hồ cơ, giá trung bình hơn một ngàn một cái, mười cái dành cho nam, mười cái dành cho nữ.
Nhưng khi Đỗ Khanh lấy tiền mặt trong túi ra thanh toán, Tống Gia Thành lại gây chuyện.
Hắn —— coi trọng hàng trưng bày của tiệm người ta, chiếc đồng hồ quả lắc đứng dựa tường, làm bằng gỗ đỏ.
Lúc này tất cả lực chú ý của Tống Gia Thành hoàn toàn bị cái đồng hồ trước mặt thu hút.
Thân đồng hồ làm bằng gỗ đỏ, mặt pha lê trong suốt khảm một mặt đồng hồ hồ, phía dưới đồng hồ gắn bốn cái búa, treo một quả lắc kim loại.
Tạo hình ngắn gọn hào phóng đã đánh trúng tâm Tống Gia Thành, hắn cảm thấy cái đồng này rất hợp đặt ở trong phòng hắn.
Nhận được ánh mắt khẩn cầu của Tống Gia Thành, Đỗ Khanh gian nan nuốt nuốt nước miếng, trong lòng suy tính khả năng hai người bọn họ rốt cuộc có thể vác được cái đồng hồ cao tới 1 mét 2 này về nhà hay không.
Cuối cùng vẫn là cửa hàng trưởng chủ động cung cấp dịch vụ giao hàng tận nhà cho bọn họ.
Đỗ Khanh lúc này thật sự vô cùng hiểu tâm lý của các phú bà, trai đẹp ủy khuất, dù hắn muốn sao trên trời, cũng chỉ có thể nghĩ cách hái cho hắn.
Đồng hồ quả lắc giá trị năm vạn sáu cứ như vậy được mua, Đỗ Khanh đếm tiền tay đều run rẩy.
Tuy rằng mấy thứ này đều là tiền của Tống Gia Thành, nhưng số tiền này Đỗ Khanh cầm trong tay, sao cô có thể không đau lòng?
Được đồ mong muốn nên tâm trnagj rất tốt, Tống Gia Thành một chút liền thỏa mãn, lập tức tỏ vẻ hắn không còn gì muốn mua, nếu Đỗ Khanh không có gì khác cần mua, bọn họ có thể về nhà.
Đỗ Khanh nhớ tới kem dưỡng da của mình sắp hết, liền trực tiếp đi sang quầy mỹ trang mua một bộ mỹ phẩm dưỡng da.
Lúc chờ ở quầy tính tiền, Đỗ Khanh quay đầu nhìn Tống Gia Thành hỏi: “Cơ hội khó có được, anh có muốn mua ít lễ vật cho người nhà không?”
Tống Gia Thành nghĩ nghĩ, cũng thấy có đạo lý, lại mua bốn bộ mỹ phẩm dưỡng da.
TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Tần thị một bộ, hai tỷ tỷ, một thứ muội, mỗi người một bộ.
Lúc này Đỗ Khanh mới minh biết chính xác số lượng thành viên trong nhà Tống Gia Thành. TruyenLau.com
Lúc trước cô ăn cơm ở chủ viện, di nương và thứ nữ của Tống Quốc công không có tư cách lộ diện, Tống Gia Thành cũng không kể chuyện này với cô, cho nên cô không rõ chuyện gia đình hắn.
Cô liền hỏi Tống Gia Thành kỹ càng, tỉ mỉ về tình huống của tỷ tỷ và thứ muội của hắn.
Nghe nói chị gái Tống Gia Thành nhưng là Hoàng Hậu Khánh triều, ánh mắt Đỗ Khanh nhìn về phía hắn liền thay đổi.
Thật là không nghĩ tới, không nghĩ tới, Tống Gia Thành thế nhưng còn là hoàng thân quốc thích. TruyenLau.com
Suy xét đến tình huống đại tỷ của Tống Gia Thành, Đỗ Khanh lại châm chước mua thêm một ít phấn trang điểm.
Cô đã xem không ít phim cung đấu, nhiều nữ nhân như thế đều vắt hết óc lấy lòng một người đàn ông.
Tuy rằng cô chưa từng gặp tỷ tỷ Hoàng Hậu của Tống Gia Thành, nhưng đều là phụ nữ, trang điểm xinh đẹp một chút luôn không thiệt thòi.
Anan
Khi nghe Tống Gia Thành nói đến di nương và thứ muội không có thần sắc ác cảm, Đỗ Khanh trưng cầu ý kiến của hắn, lại mua cho di nương một bộ mỹ phẩm dưỡng da.
Cổ đại chú ý nam nữ đại phòng, con trai và di nương của cha phải bảo trì khoảng cách, nếu không phải Đỗ Khanh nhắc nhở, Tống Gia Thành căn bản sẽ không nghĩ tới chuyện phải mua lễ vật cho di nương.
Thấy Tống Gia Thành bao lớn bao nhỏ xách nách kệ nệ, Đỗ Khanh móc di động gọi một chiếc xe.
Trấn nhỏ không có nhiều tài xế, Đỗ Khanh đặt xe xong, ước chừng đợi hai phút mới có tài xế nhận chuyến.
Xe thuê riêng không có bà dì nào tranh chỗ, hai người thoải mái dễ chịu về tới thôn.
Bởi vì bọn họ bao lớn bao nhỏ quá mức thuu hút, buổi tối Đỗ Khanh không chút nào ngoài ý muốn khi nhận được điện thoại truy vấn của Cam Mạn Mai.
Nhà hàng xóm chính là bác hai của Cam Mạn Mai, ông hai của Đỗ Khanh, cho nên rất nhanh bà liền nghe được tiếng gió từ bác dâu hai.
Cam Mạn Mai nghe được tin con gái ở quê đi cùng một người đàn ông xa lạ, suy nghĩ đầu tiên chính là không tin.
Con gái của bà, bà biết, từ nhỏ đã chậm nhiệt trong tình cảm, trước nay đều chỉ biết đọc sách.
Đỗ Khanh năm nay 26 tuổi, công việc cũng đã có, Cam Mạn Mai ba, bốn năm trước đã nhọc lòng chuyện chung thân đại sự của con gái.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.