Tuy rằng Đỗ Khanh không muốn thừa nhận, nhưng đúng là Tống Gia Thành có một khuôn mặt trắng nõn tinh tế hơn cả con gái.
Không chút nào khoa trương khi nói, làn da của Tống Gia Thành còn non mịn hơn một người hay thức đêm như cô.
Tuy rằng làn da Đỗ Khanh bẩm sinh cũng khá tốt, tuy bởi vì cô thường xuyên thức đêm, làn da tuy rằng không tới mức quá kém, nhưng cũng kém xa Tống Gia Thành.
Cũng may người này hiện tại đã thành bạn trai của cô, hai người bọn họ cũng coi như là danh chính ngôn thuận, bằng không bởi vì xuyên qua, thường xuyên nằm chung giường với một người khác phái, Đỗ Khanh lo lắng một ngày nào đó mình mơ ước sắc đẹp của Tống Gia Thành, mà không kìm chế được.
Đỗ Khanh nhìn chằm chằm Tống Gia Thành một hồi lâu, lại một lần cảm thán sự may mắn của bản thân
Lúc Đỗ Khanh đang đắm chìm trong cảm xúc thỏa mãn, Tống Gia Thành nằm trên giường khó chịu mà nhăn chặt mày.
Thấy hắn lộ vẻ không thoải mái, Đỗ Khanh suy đoán hắn say rượu nên dạ dày không thoải mái.
Cô vội vàng lấy thuốc giải rượu ở đầu giường mở ra, nâng đầu hắn lên, rót hai ngụm thuốc vào miệng hắn.
Cũng may Tống Gia Thành không say đến bất tỉnh nhân sự, khi Đỗ Khanh bón thuốc cho hắn, chính hắn còn có thể tự nuốt thuốc.
Đừng hỏi vì sao Đỗ Khanh không học phim truyền hình dùng miệng bón thuốc, chỉ đơn giản là cô ghét bỏ miệng Tống Gia Thành toàn mùi rượu.
Lót một cái gối dựa sau lưng Tống Gia Thành, xác định hắn đã nằm thoải mái, Đỗ Khanh đi rửa mặt xong cũng bò lên trên giường.
Đây là lần đầu tiên hai người cùng chung chăn gối mà không phải vì xuyên không, nếu không phải một người say không khác gì lợn chếc giống nhau, tình cảnh lúc này tuyệt đối sẽ làm người ta cảm thấy tâm viên ý mã.
Bất quá hiện tại Tống Gia Thành say thành cái dạng này, Đỗ Khanh cũng không có tâm tư tưởng tượng mấy thứ đó, cô bò lên giường nằm nghiêng, lấy di động ra bắt đầu xem phim.
TruyenLau.com
Sinh hoạt phóng túng làm người ta trầm mê, Đỗ Khanh cũng là một con cú, chờ đến khi ngáp một cái cô mới ý thức được mình nên ngủ rồi, thời gian đã là 12 giờ đêm.
Nghĩ đến ngày mai mình còn phải tới bệnh viện, Đỗ Khanh chỉ có thể lưu luyến buông điện thoại, thành thành thật thật cắm sạc cho di động và nhắm mắt ngủ.
Vốn Đỗ Khanh lo lắng nửa đêm Tống Gia Thành sẽ muốn nôn, cho nên cố ý đặt một cái chậu ở mép giường, không nghĩ tới Tống Gia Thành nằm bên cạnh cô an an tĩnh tĩnh ngủ suốt một đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Anan Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sáng sớm hôm sau, Cam Mạn Mai cùng Đỗ Hùng Hoa ăn xong bữa sáng chuẩn bị ra cửa, cũng chưa thấy Đỗ Khanh bọn họ rời giường.
Cam Mạn Mai đứng ở cửa do dự hồi lâu, vẫn không có đẩy cửa đi vào gọi bọn họ rời giường, mà là xoay người cất bữa sáng vào nồi cơm điện giữ ấm, viết một tờ giấy nhắn cho hai đứa rồi đi làm.
Bởi vì không ai đánh thức, cho nên một giấc này của Đỗ Khanh ngủ thẳng tới 9 giờ sáng.
Đỗ Khanh vừa mở mắt ra, đập vào mắt là bộ n.g.ự.c của Tống Gia Thành.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phỏng chừng là đêm qua khi ngủ, không biết cô lăn sang bên Tống Gia Thành từ khi nào, cho nên bị hắn tùy tay ôm ở trong lòng ngực.
Gối ôm đặt giữa hai người cũng không biết bị đá tới cuối giường từ khi nào.
Tống Gia Thành ôm rất chặt, hai người cách nhau rất gần, Đỗ Khanh còn có thể nghe được tiếng tim đập ‘ thùng thùng ’ từ lồng n.g.ự.c hắn.
Trải qua một đê, mùi rượu trên người Tống Gia Thành cũng gần như không còn nữa.
Hiếm khi gặp Tống Gia Thành chưa tỉnh ngủ, Đỗ Khanh cũng không vội vã tránh ra, mà nằm trong lòng n.g.ự.c hắn một hồi lâu mới lên tinh thần, chuẩn bị rời giường rửa mặt.
Tống Gia Thành say rượu còn chưa tỉnh, Đỗ Khanh cũng không tính toán đánh thức hắn, dù sao đường tới bệnh viện cô nhắm mắt lại cũng có thể tìm được, cô nghĩ đi qua một chuyến, nói không chừng có thể quay về trước giờ cơm trưa.
Nhưng mà Đỗ Khanh không nghĩ tới, cô vừa mới nhẹ nhàng dịch cánh tay Tống Gia Thành đang để trên eo cô ra, đối phương liền tỉnh lại.
Tống Gia Thành vốn ngủ đến mơ mơ màng màng, say rượu làm đầu hắn không thể tỉnh táo lại nhanh như bình thường.
Cảm nhận được động tác trên tay của Đỗ Khanh, cổ tay hắn dùng chút sức, ôm cô lại lần nữa, cuối cùng còn cúi đầu cọ cọ vào cổ cô.
Động tác như vậy thật sự quá thân thiết, Đỗ Khanh cảm giác thân thể của mình đã mềm nhũn, cái tay vốn đang muốn tránh thoát cũng thay đổi quỹ đạo, đặt hờ sau lưng hắn.
Đỗ Khanh cơ hồ là dùng hết sự tự chủ cả đời, mới thành công mở miệng nhắc nhở: “Rời giường, chút nữa em còn phải tới bệnh viện.”
Đỗ Khanh vừa nói xong, Tống Gia Thành lập tức bị dọa đến thanh tỉnh.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.