Tuy rằng hiện tại hắn không nhìn thấy tình huống trong phòng vệ sinh, nhưng hắn vẫn có thể nghe thấy tiếng động.
Cả căn nhà chỉ lớn như vậy, hơn nữa nhĩ lực của hắn vốn rất xuất chúng, có thể nghe cực kỳ rõ ràng tiếng Đỗ Khanh đánh răng, rửa mặt, tiếng nước chảy trên bồn rửa tay, hắn còn rõ ràng nghe được tiếng quần áo cọ xát lên cở thể.
Tấm kính mờ đục lại càng làm người ta tò mò, tuy rằng hắn không nhìn thấy, nhưng sức tưởng tượng cực kỳ phong phú, Tống Gia Thành dùng hết lý trí cả đời mới có thể khống chế suy nghĩ càng ngày càng sai lệch.
Đỗ Khanh dùng hết hai mươi phút để tắm rửa, cứ như vậy mặc áo ngủ, cuốn tóc vào khăn tắm chui ra khỏi toilet, hơi nước trong toilet bị cô nhốt lại sau cửa kính.
Thấy cô định đi thẳng về phòng, tính toán đi ngủ luôn, Tống Gia Thành vội đuổi theo hỏi: “Nàng định đi ngủ?”
Đỗ Khanh lắc lắc đầu phủ nhận: “Em nằm chơi di động một lát, chờ tóc tóc khô mới đi ngủ.”
Cô mới không định để tóc đầy nước mà trèo lên giường ngủ đâu!
Tống Gia Thành nhíu mày: “Nàng cuốn tóc kín như vậy, hơi ẩm đều chui vào da đầu, về sau sẽ đau đầu.”
Tống Gia Thành cũng là người rất chú ý đến sức khỏe, trước kia khi hắn gội đầu đều để mấy người Tống Hải dùng khăn lau thật khô tóc, mùa đông còn phải ngồi trước chậu than hong tóc.
Tới hiện đại lại càng tiện hơn, bởi vì có một phát minh đặc biệt vỹ đại, máy sấy, chỉ tốn vài phút là có thể làm khô tóc, kể cả gội đầu vào buổi tối cũng không lo tóc không kịp khô trước khi ngủ.
Tóc Đỗ Khanh cũng dài, nhưng cô ngại sấy tóc, đều lười biếng dùng khăn quấn tóc lại, dù sao chơi di động, lướt lướt một lúc, khoảng một tiếng là tóc cũng gần khô.
Lúc này thấy Tống Gia Thành không tán đồng, cô nghĩ cũng không nghĩ liền mở miệng trêu đùa; “Vậy anh giúp em sấy tóc.”
Lời vừa ra khỏi miệng Đỗ Khanh liền ý thức được không đúng, Tống Gia Thành là một người bảo thủ, khẳng định cũng sẽ cho rằng mấy chuyện thân mật như sấy tóc phải chờ đến sau khi thành thân mới có thể làm.
Cô tùy tiện nói một câu, sẽ không làm hắn cảm thấy khó xử đi? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng mà cô không nghĩ tới, nghe cô nói như vậy, Tống Gia Thành không hề nghĩ ngợi liền đứng lên khỏi sô pha:
“Được, ta đi lấy máy sấy, nàng lại đây ngồi đi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Máy sấy Nhà họ Đỗ đều là đặt trong ngăn tủ dưới bồn rửa mặt, cho nên Tống Gia Thành đi thẳng đến bồn rửa tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Hắn rất thuận lợi tìm được máy sấy trong ngăn tủ, lúc đi ra còn không quên thuận tay cầm theo một cái khăn lông khô.
Đỗ Khanh ngồi trên tấm thảm mềm mại, ngơ ngác mà nhìn theo động tác của Tống Gia Thành, vẻ mặt hoảng hốt.
TruyenLau.com
Nhưng mà Tống Gia Thành căn bản không cho cô thời gian thích ứng, cắm điện xong, liền ngồi trên sô pha phía sau lưng cô.
Đỗ Khanh đã đánh mất năng lực tự hỏi cơ bản, bên tai cô chỉ có thể nghe thấy tiếng máy sấy ong ong, hơn nữa ngón tay của Tống Gia Thành thường thường xuyên qua sợi tóc của cô, hết thảy đều làm cô cảm thấy mình đang nằm mơ.
Đỗ Khanh nhíu chặt mày, đang suy nghĩ rốt cuộc Tống Gia Thành bị chuyện gì kích thích mà liên tiếp làm mấy hành vi khác thường.
Nhưng mà động tác của Tống Gia Thành thật sự quá mềm nhẹ, gió lạnh thổi ra từ máy sấy cũng làm cô cảm thấy thập phần thích ý, cho nên còn không đợi cô nghĩ ra, sâu ngủ liền tìm tới cửa trước.
Thấy Đỗ Khanh gật gà gật gù, Tống Gia Thành đúng lúc hơi hạ một chân xuống, để cô có thể thoải mái nghiêng người ghé mặt lên đùi hắn.
Đỗ Khanh che miệng ngáp một cái, hoàn toàn từ bỏ giãy giụa, tựa lên chân Tống Gia còn không quên dặn dò: “Em nhắm mắt một lát, sấy xong anh phải đánh thức em đấy.”
Thấy cô rõ ràng là rất buồn ngủ rồi, thế nhưng còn nhớ dặn mình đánh thức, Tống Gia Thành nghẹn cười gật đầu, nói: “Ngủ đi, sấy xong ta sẽ gọi nàng.”
Có hắn đảm bảo, Đỗ Khanh cực kỳ an tâm mà mặc kệ chính mình nhắm hai mắt lại.
Không khí ấm áp trong phòng làm cô cảm thấy cực kỳ thả lỏng.
Chờ Tống Gia Thành cẩn thận sấy xong tóc cho cô, đã là hơn mười phút sau.
Hắn cũng không trực tiếp đánh thức cô dậy, mà cẩn thận đặt máy sấy xuống, trực tiếp khom lưng ôm người lên.
Bởi vì động tác của hắn, Đỗ Khanh mơ mơ màng màng mà mở mắt.
Anan
Tống Gia Thành cúi đầu nhìn cô một cái, ngữ khí mềm nhẹ dỗ: “Ngủ đi, ta ôm nàng về phòng.”
Đỗ Khanh thản nhiên tiếp nhận cái bế công chúa lần đầu tiên trong đời, cô duỗi tay ôm lấy côr Tống Gia Thành, hàm hàm hồ hồ nói: “Anh cẩn thận một chút, đừng để em ngã.”
Nếu không phải thấy cô còn buồn ngủ, cả người đều không quá thanh tỉnh, Tống Gia Thành nhất định sẽ đặt cô xuống, giải thích một phen.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.