Thích khách tuy rằng là tử sĩ, nhưng cũng không phải đồ ngốc, mắt thấy không có phần thắng, hắn cũng không lưu lại chờ bị giếc, nhìn thấy Đỗ Khanh ngã xuống đất không dậy nổi, hắn nghĩ đồng bọn hẳn đã hoàn thành nhiệm vụ đại trưởng công chúa giao cho bọn họ, cho nên hắn tìm một cái cơ hội né thế tiến công của hai người Tống Hải, thả người nhảy xuống đường chính, trực tiếp chạy vào rừng rậm.
Tống Hải cầm đao đứng tại chỗ do dự hai giây, cuối cùng vẫn quyết định đi xem tình hình của công tử nhà mình và Đỗ cô nương trước.
Chờ Tống Hải bọn họ đến gần, Đỗ Khanh đã tự mình bò dậy.
Nhìn bộ dạng của cô, Tống Hải và Tống Châu đều không dám tin: “Đỗ cô nương, cô nương không có việc gì?”
Vừa rồi tên thích khách kia ôm quyết tâm cá chếc lưới rách, bọn họ còn tưởng dù cô không chếc cũng bị trọng thương.
Anan
“Không có việc gì, hai người mau đi xem công tử nhà các anh đi.” Đỗ Khanh giơ tay xoa xoa cái ót của mình, thúc giục Tống Hải bọn họ nhanh đi xem tình huống của Tống Gia Thành.
Chờ hai người bọn họ tập trung bên chỗ Tống Gia Thành, Đỗ Khanh mới đau khổ móc di động từ trong lòng n.g.ự.c ra.
Con d.a.o găm vừa rồi của thích khách, trùng hợp đ.â.m vào di động giấu trong n.g.ự.c của Đỗ Khanh.
Chiếc di động này là Đỗ Khanh cố ý mang theo, dùng để giếc thời gian.
Mấy ngày nay Đỗ Khanh ở trong phủ, xem phim cả một ngày đã dùng tốn rất nhiều pin, lúc sau cô xem phim cũng chỉ có thể để độ sáng thấp nhất, dùng chế độ tiết kiệm pin.
Hôm nay cô cũng nghĩ phải ở trên xe ngựa cả nửa ngày đường, cho nên khi ra cửa liền thuận tay cất điện thoại vào trong lòng ngực, không nghĩ tới một động tác nhỏ trong lúc lơ đãng lại vô hình trung cứu cô một mạng.
TruyenLau
Bên kia Tống Hải cùng Tống Châu xác nhận tình huống của Tống Gia Thành, cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Biết Đỗ Khanh nóng vội, Tống Châu vội vàng nói: “Công tử không có việc gì, miệng vết thương trên vai cũng không sâu, chỉ là thích khách có tẩm thuốc mê trên ám khí, cho nên hiện tại công tử chỉ hôn mê thôi.”
Nghe Tống Hải nói như vậy, Đỗ Khanh cũng an tâm hơn, cô xụi lơ ngồi dưới đất, nhìn d.a.o găm rớt bên chân, hậu tri hậu giác phát hiện quần áo sau lưng đã bị mồ hôi lạnh làm ướt đẫm, giờ đang gắt gao dán vào lưng cô, thập phần khó chịu.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Website TruyenLau.com
Còn may d.a.o găm đập vào di động, cũng không tạo thành thương tổn gì cho cô, nếu không có cái di động này, với chiều dài của con d.a.o kia, phỏng chừng có thể đ.â.m tới tim cô.
Người tới là hạ quyết tâm, muốn lấy tánh mạng của cô.
Lúc này dù Đỗ Khanh có ngốc, cũng biết mục tiêu của đối phương là mình, mấy câu Tống Gia Thành nói lúc trước, hoàn toàn đều là vì trấn an cô.
di động trong tay Đỗ Khanh đã bị đ.â.m xuyên một góc phải, nếu không phải bên trong cô còn mặc nội y, phỏng chừng hôm nay cô cũng phải chảy ít máu.
Nhìn chiếc di động đã hoàn toàn hỏng, Đỗ Khanh thầm tự an ủi: của đi thay người! Của đi thay người!
Website TruyenLau.com
Còn không phải là một cái di động thôi sao, cổ đại nguy hiểm như vậy, chờ lần sau về hiện đại, cô nhất định phải nghĩ cách tìm hai cái áo chống đạn cho mình và Tống Gia Thành, thật sự không được, áp giáp cũng được.
Về sau bọn họ ở cổ đại, nếu ra cửa, sẽ mặc áo chống đạn bên trong quần áo, dù gặp tình huống nguy hiểm, cũng có teher bảo vệ tính mệnh một chút.
Vừa rồi là lúc Đỗ Khanh gần cái chếc nhất, tưởng tượng đến con d.a.o găm lao về phía cô, cô vẫn rất sợ hãi.
Nhưng mà vừa rồi có một thích khách đã đào tẩu, vì an toàn, bọn họ không thể ở lại chỗ này lâu.
Hiện giờ Tống Gia Thành đẫ hôn mê, cũng không biết khi nào mới có thể tỉnh lại, cho nên Tống Hải và Tống Châu đều hy vọng Đỗ Khanh có thể ra chủ ý.
Đỗ Khanh nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy vẫn nên dựa theo kế hoạch ban đầu của bọn họ: “Đi Thanh Dương huyện, chờ người trong phủ tới tìm chúng ta.”
Bọn họ không biết thích khách bên kia còn mấy người, nếu lúc này đi trở lại, không may gặp thích khách, y theo trạng thái hiện tại của bọn họ, căn bản không có khả năng may mắn trốn thoát một lần nữa.
Tống Gia Thành còn đang bị thương trên vai, phải nhanh chóng tìm địa phương để chữa trị.
Tuy trong ba lô của Đỗ Khanh có một bình cồn nhỏ và giấy ướt tiêu độc, nhưng không có thuốc hạ sốt, mấy thứ này không có nhiều công dụng, việc cấp bách vẫn là phải tìm đại phu mới có thể an tâm.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.