Hôn lễ của Quốc công phủ không khác gì hôn lễ cổ đại chiếu trên TV, điều khác biệt duy nhất chính là sau khi hôn lễ chấm dứt, Đỗ Khanh không quay về tân phòng ngồi chờ tân lang như người khác, mà đội khăn voan cùng Tống Gia Thành cầm d.a.o cắt bánh kem.
Đỗ Khanh biết rõ bản thân hôm nay không khác gì người rối, sau khi được Tống Gia Thành nắm tay cắt miếng bánh đầu tiên xong, cô thập phần phối hợp giơ tay để Vân nhi đỡ về tân phòng.
Đương nhiên, trước khi đi cô không quên duỗi tay trộm túm túm góc áo Tống Gia Thành, nhắc nhở hắn nhớ để lại một miếng bánh kem cho mình.
Bánh kem của hôn lễ bản thân, nếu hôm nay Đỗ Khanh không thể ăn, phỏng chừng sẽ hậm hực vài ngày.
Tống Gia Thành nháy mắt đã hiểu ý Đỗ Khanh, khi trở lại tân phòng chẳng những mang theo bánh kem, còn mang theo một bầu rượu.
Anan
Rượu này cũng không phải là rượu ở Khánh triều, mà là bọn họ cố ý mang từ hiện đại về.
Nguyên bản Tống Gia Thành muốn mua rượu X Đài, nhưng bọn họ chạy quanh thành phố mấy vòng, cũng chỉ mua được hai mươi mấy bình, còn lâu mới đủ cho hôn lễ lần này.
Cuối cùng Tống Gia Thành quyết định giữ lại hai mươi mấy bình rượu trắng này lại, một nửa đưa cho Đỗ Hùng Hoa, một nửa còn lại lấy về cổ đại cho cha hắn từ từ thưởng thức, còn rượu cho hôn lễ, đều đổi thành loại rượu dễ mua hơn.
Bất quá dù không phải X Đài, cũng đủ để khách khứa khen ngợi, rượu của Quốc công phủ hôm nay được các tân khách khen liên tục, ngay cả bệ hạ, líc rời đi cũng nhịn không được ám chỉ một hồi, cuối cùng thành công lấy được 15 bình rượu từ Tống Quốc công
Lần này tất cả nam khách tới tham gia hôn lễ của Quốc công phủ, đều nếm được rượu ngon, trong bữa tiệc cũng chỉ lo lắng uống rượu nói chuyện phiếm, cuối cùng cơ hồ toàn bộ khách nam đều say.
Bọn họ đều phạm vào sai lầm của Tống Gia Thành lúc trước, coi thường nồng đồ của rượu trắng hiện đại, nguyên bản đều nghĩ đâu là rượu ngon hiếm có, nhất định phải thừa dịp cơ hội này uống đủ, kết quả hai ly rượu trắng xuống bụng, nói đã không thành lời.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Cố tình tất cả khách khứa đều nói không rõ lời, cho nên ngươi một câu, ta một câu, thế những vẫn có thể hiểu ý đối phương, cũng coi như là một chuyện hiếm lạ.
Khách nữ và trẻ con ăn được đồ ăn mỹ vị, uống đồ uống mới lạ ( Coca, nước chanh ), còn được ăn bánh kem, cũng thập phần thỏa mãn, cuối cùng khi Tống Gia Thành hồi tân phòng, còn sai quản gia cầm chỗ kẹo mừng còn lại ra cửa lớn phát một vòng, để những người xem náo nhiệt canh giữ ngoài cổng lớn cũng được ném một chút không khí.
Rời khỏi Quốc công phủ về nhà, nhóm khách nữ cuối cùng không cần cố kỵ người ngoài mở ra hộp quà các nàng tâm tâm niệm niệm cả ngày.
Nước hoa làm mọi người cảm thấy thập phần kinh hỉ, dựa theo giấy hướng dẫn trong hộp quà nhẹ nhàng xịt một chút nước hoa lên cánh tay, tất cả phu nhân và tiểu thư nhận được hộp quà đều ngồi không yên, đều đang nghĩ cách lấy hộp quả của phụ thân (huynh trưởng ), nước hoa tốt như vậy, lại chỉ có một lọ nho nhỏ, sao có thể đủ? Tự nhiên là càng nhiều càng tốt.
Yến hội kết thúc, cũng không phải tất cả khách khứa đều phải rời đi, mấy người bạn tốt của Tống Gia Thành và các tiểu bối trong tộc Tống gia dựa theo lệ thường, muốn ở lại nháo động phòng.
Website TruyenLau.com
Bất quá khi nháo động phòng mọi người đều không dám làm gì quá khác người, rốt cuộc Tống Quốc công cùng Tần thị đã nói trước, Đỗ Khanh là con dâu bọn họ đợi nhiều năm mới có, nếu nháo động phòng làm gì quá mức, dọa tân nương tử chạy mất, bọn họ phải đền một người con dâu khác cho hai người.
Mọi người đều biết tình huống của Quốc công phủ, độc đinh duy nhất 25 tuổi mới có tức phụ, mọi người đều không dám quá khó xử Tống Gia Thành, đều chỉ ý tứ ý tứ ồn ào một lúc là xong nháo động phòng.
Tống Gia Thành trong tân phòng dựa theo lời hỉ nương chậm rãi nhấc khăn voan đỏ của Đỗ Khanh lên.
Khăn voan đỏ được Tống Gia Thành xốc lên, trước mặt Đỗ Khanh lập tức sáng ngời, đôi mắt cô không thích ứng chớp chớp một chút, nhưng mà còn không đợi cô hoàn toàn thích ứng lại, hỉ nương liền thúc giục bọn họ uống rượu hợp cẩn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chờ hoàn thành tất cả nghi thức, người hầu hạ trong phòng, bao gồm cả hỉ nương, đều thập phần thức thời rời khỏi tân phòng, để lại không gian riêng cho hai người.
Một khắc dêm xuân đáng giá ngàn vàng, tuy nói Tống Gia Thànhthập phần chờ mong chuyện kế tiếp, nhưng hắn còn nhớ rõ giờ phút này thê tử còn đói bụng, cho nên chỉ có thể kiềm chế kích động, cầm tay cô tới bàn ăn cơm.
- Chương 1: Cãi nhau vì chữa bệnh
- Chương 2: Cãi nhau vì chữa bệnh p2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5: "Con nhà người ta"
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Đi chơi (2)
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
Anh Chồng Đến Từ Cổ Đại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.