Tinh Khâm Sứ cố gắng trong nháy mắt định thần lại.
Lão rời khỏi điện, hướng phía đại điện đi tới.
Quan Phùng đang có mặt tại đây, Tuý Linh cư nhiên cùng với Ngạn Phong ở chung một chỗ.
Lão già Tỉnh Khẩm Sứ tiến vào bàn trà, vưa hay bọn người Ngạn Phong đang thưởng trà ngon của Đan Tộc dâng làm quà.
Nhìn thấy lão tới, hắn lên tiếng "Khâm Sứ đại nhân, cùng tới thưởng thức một chút trà"
Lão gật đầu, tiến đến ngồi xuống cạnh người Ngạn Phong và Quan Phùng.
Lão già Quan Phùng rót trà mời lão.
Tỉnh Khâm Sứ nhận lấy ly trà từ tay lão đưa lên nhấp một ngụm.
Quả là trà ngon, ngon thấu lòng người! Vị đẳng nhanh chóng lan tỏa đầu môi, Tinh Khâm Sứ thoáng chốc muốn nhăn mày lại.
Quả thực là đẳng chết mẹ lại bảo ngon? Ngạn Phong giương giương tự đắc, tay nâng ly trà nhấp một ngụm rồi quơ quơ chiếc ly phía trước mặt lão điềm tĩnh hỏi lão một câu "Khâm Sứ đại nhân, ngài cảm thấy trà này sao?"
Lão ta chẳng dám chê bai, càng không dám biểu lộ ra trà đắng.
Lão mỉm cười trả lời "Trà này....đúng là trà hiếm"
Hiếm thấy trà nào mà lại đẳng ngắt như trà này!! Ngạn Phong nở một nụ cười hài lòng, nói vào vấn đề chính "Số lượng trà rất nhiều, ta gọi ngài tới là muốn ngài đem phân phát một số cho các đại nhân cùng thưởng thức"
Cái vấn đề chết tiệt gì đây? Tinh Khâm Sứ có chết cũng không muốn thử lại một lần nữa cái loại trà đắng ngắt này.
Vậy mà, lão nhìn Tuý Linh thưởng thức trà một cách ngon lành như kia. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nét mặt nàng hết sức hưởng thụ, lão tặc lưỡi.
Không lẽ...bọ họ chơi khăm lão? Tinh Khâm Sứ cố gắng uống hết trà trong ly.
TruyenLau.com
Vị đắng truyền đến cổ họng, thật muốn nôn ra ngay lập tức.
Lão nuốt đi xuống, sau cùng đặt ly rỗng xuống bàn.
"Đa tạ Ma Quân đã ban thưởng"
Lão đứng lên khỏi ghế, hai tay chắp lại phía trước hành lễ tạ ơn. Website TruyenLau.com
Tỉnh Khâm Sứ lập tức muốn rời đi nhưng bị Ngạn Phong gọi lại "Trà còn chưa mang đi, ngài đã vội vậy rồi sao?"
Lão già bị trà đảng hành hạ dạ dày, lập tức chùn chân tại chỗ.
Hai người kia ngồi đợi trên bàn trà, đến lúc Quan Phùng xong việc hắn mới tiến lại giường bắt mạch qua.
Ngạn Thần là do hao tổn nguyên khí trong người quá lớn, hẳn giống Tuý Linh nhưng nàng sớm đã được Ngạn Phong chu đáo trị thương bằng thảo dược quý cho nên đã hồi phục được một phần.
Còn Ngạn Thần, hắn e là phải nghỉ ngơi một thời gian dài nữa mới có thể vận khí.
Ngạn Phong kéo chăn lên đắp cho hắn, dù sao cũng là con trai của hắn, hắn nên để ý một chút về Ngạn Thần.
Tuý Linh đợi Ngạn Phong trở ra, nàng mặc dù đã nghe Quan Phùng điểm qua tình hình nhưng trong lòng vô cùng lo lắng liên hỏi "Ngạn Thần sao rồi?"
"Không cần lo lắng, nó nghỉ ngơi một thời gian sẽ tự hồi phục nguyên khí"
Nàng gật gật đầu, tính đi vào trong thì bị Ngạn Phong ngăn cản lại "Để nó nghỉ ngơi, đang ngủ sâu"
"Ừm"
Nàng bị Ngạn Phong kéo trở lại.
Đêm nay giao cho Quan Phùng ở cạnh chăm sóc hẳn.
Ngạn Phong sớm đưa nàng trở về điện nghỉ ngơi.
Bên phía Tô Nhiên, tạm thời không ai động được tới nàng nên khá yên tâm.
Tiêu Dao mấy ngày có ghé qua điện của Diêm La Thất Sát.
Diêm Vương không hề biết chuyện hắn bị trọng thương, người của Âm Phủ có lẽ ngoài Tiêu Dao thì không ai phát hiện ra hắn đã trở lại Âm Phủ.
Nó sau khi tu luyện xong liền tới chỗ của Diêm Vương Phu Nhân.
"Phu nhân, anh Thất Sát xảy ra chuyện lớn rồi"
Con bé nghiêm túc nói.
Ánh mắt nhìn thẳng mặt nàng, xoáy sâu vào đôi mắt của nàng..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.