Sâu trong vực thẳm của ý thức, Tô Nhiên dường như cảm nhận được một luồng sức mạnh chợt dâng trào nơi đây lòng đấy cô bay lên thật cao.
Tựa như, người trước mặt mà cô không thể gặp được là chốn tiên cảnh, thật ấm áo mơ mộng.
Đáng tiên rằng, cảnh vật tuy đẹp đến tráng lệ nhưng sâu trong lòng lại cảm thấy trống rỗng.
Một cô linh khí vô hình đẩy người cô, Tô Nhiên cảm giác được mọi thứ, không còn là mơ hồ nữa.
Bàn tay nam nhân thật lạnh, tại sao lại lạnh giống như một tảng băng? Giường như, có một vật gì đó rất nặng đè đôi mắt của cô trĩu nặng xuống.
Cô không thể mở đôi mắt mình ra, cô muốn nhìn xem thế giới này một chút quá, nhưng tại sao sứ lực lại chẳng còn? Tô Nhiên cố gắng cử động bàn tay để cảm nhận được hơi lạnh lẽo từ bàn tay của nam nhân, cô mới có thể tự trấn tĩnh bản thân mình.
Gô bắt đầu phát giác được cảm giác, thanh âm và hơi thở rất quen thuộc trước đây đối với mình.
Ý thức được đánh thức trở lại, giường như trong bóng tối u ám đã dấy lên một loại ánh sáng đến chói mắt.
Tô Nhiên động đậy hai hàng mi đã khép hờ rất nhiều ngày, quả thực rất nặng, cô phải làm sao bây giờ? "Tô Nhiên, có phải vừa rồi em muốn mở đôi mắt mình ra không?"
Là thanh âm của Ngạn Thần, rõ ràng hắn đàn gọi cô, cô nghe thấy rất rõ nhưng không còn cách nào để trả lời được hắn.
Sinh khí của cô, tại sao lại yếu ớt như thế này? Ngạn Thần, anh chính là Ngạn Thần! Rốt cuộc thì Tô Nhiên vẫn chưa thể tỉnh lại.
Mi mắt khẽ dao động, chỉ là vào những giây phút Ngạn Thần không để ý. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn cứ ngỡ mình hoa mắt, cuối cùng thu lại sự hy vọng của chính mình.
Tô Nhiên vẫn đấu tranh ý thức cho tới khi mắt cô có thể phát giác được.
Cô có thể cảm nhận được, ánh sáng đang chiếu vào mắt mình và cô muốn nhìn thấy nó.
Gô cố gắng từng chút một, cuối cùng một tia sáng mỏng manh cũng lọt vào khe mắt của mình. TruyenLau
Thể nhưng, cô muốn hơn thế nữa, bởi vì chủ một tia này chói quá, chưa thể nhìn thấy được một thứ gì.
Rồi, hình bóng mơ hồ của người đàn ông xuất hiện.
Thứ ánh sáng mà cô lâu ngày không được tiếp xúc thật khiến cô nhớ nhung nhưng cũng thật chói làm cô chưa thể tiếp xúc một cách dễ dàng.
Tô Nhiên chớp động đôi mắt, thân ảnh phía trước mặt dao động, lúc ẩn lúc hiện. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trôi qua một lúc, cô có thể nhìn rõ được nam nhân.
Hắn đang cúi đầu, áp sắt mặt mình lên mu bàn tay xinh đẹp của cô.
Gô nhẹ nhàng cử động, nhấc đôi bàn tay của mình lên sờ vào đầu hắn.
Vừa hay, nữ nhân cũng đang nhìn nàng.
Ánh mắt Tuý Linh có chút rung động, xao xuyến nhìn Tô Nhiên.
Nàng bước vào, tiến tới cạnh người cô, vui đến mức nói không nên lời "Con...!
Tô Nhiên..."
"Cô...!
Tô Nhiên tính gọi nàng một tiếng cô cô nhưng chợt nhận ra điều gì đó nên thay đổi cách gọi "Phu nhân"
"Con vừa gọi ta là gì?"
"Phu nhân"
"Câu trước?"
Có phải nàng nghe lâm không? Tuý Linh mơ hồ nghe được một chữ "cô"
liền đoán ra lời mà Tô Nhiên muốn nói.
Nàng bắt đầu có chút hoài nghi, thế nhưng cố gắng không biểu lộ trên nét mặt.
Tuý Linh ngồi xuống giường, nắm lấy bàn tay của Tô Nhiên.
"Thật may mẫn, con đã tỉnh lại"
Tô Nhiên nhẹ gật đầu.
Cô liếc mắt nhìn Ngạn Thần, sau đó nhẹ nhàng cất giọng "Đã xảy ra chuyện gì với con sao?"
Ngạn Thần gật gật đầu, giọng hắn trầm ấm "Trước đó, em và chị gái của mình đã gặp tai nạn"
Chị gái? Tô Nhiên của hiện tại không nhớ rằng mình có chị gái? Mà....chị gái là gì? Nét mặt cô trở nên ngơ ngác, giống như chưa thể tiêu hoá kịp lời nói của hắn..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.