Cô y tá lại nói "Chúng tôi đã kiểm tra camera giám sát nhưng không phát hiện ra manh mối"
Không thể nào.
Mất tích không dấu vết? Điều này là không thể? Ngạn Thần luôn ở cạnh chăm sóc cho Tô Nhiên, nếu như có chuyện gì hắn là người biết rõ đầu tiên.
Hoặc Diêm La Thất Sát cũng có thế biết, thế nhưng, hai người họ lại không có phương thức đế liên lạc.
Phải làm sao bây giờ.
Cũng có khi Ngạn Thần mang Tô Nhiên trở lại nhà hắn, cũng rất có khả năng hắn chuyển viện giúp Tô Nhiên và không muốn người khác biết mọi tung tích.
Hàng chục câu hỏi bắt đầu xuất hiện trong đầu Tô Lăng.
Nàng cảm thấy rất rốt ren, mọi thứ dường như bị thay đổi trật tự.
Diêm La Thất Sát, rốt cuộc anh đang ở đâu? Ngạn Thần, anh đã mang Tô Nhiên của tôi đi đâu rồi? Chợt, cơn đau đầu ập đến, Tô Lăng ôm lấy đầu mình.
Cảnh vật trước mắt đã bị nhoè đi rất nhiều, có vẻ như khung cảnh đang quay cuồng rất choáng váng.
Ngay lúc này đây, tiếng bước chân cộp cộp rơi trên nền cẩm thạch một cách rất rõ ràng và dứt khoát.
Người kia đang hướng phia Tô Lăng bước đến.
Nàng hơi ngẩng đầu, giường như phần chân của người đàn ông bị đảo lộn với phần đầu.
Tô Lăng không đứng vững được nữa, nàng đột nhiên ngã nhào xuống nền nhà.
Nam nhân nhanh nhẹn đỡ lấy người nàng, bế xốc nàng lên.
Trong mơ hồ, nàng ngửi thấy hương thơm quen thuộc, nàng trước khi đóng mí mắt lại có nhìn thấy được chiếc áo khoác dạ màu đen của hẳn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoá ra, người kịp thời đỡ lấy nàng là Diêm La Thất Sát.
Nàng nở một nụ cười, trước khi ngất đi vì đau đớn có nói một câu với hắn "Thất Sát, Tô Nhiên đã đi đâu rồi?"
Diêm La Thất Sát cau mày, trả lời lại "Hưm, em thật không ngoan ngoãn"
Hắn quay đầu nói với Tiểu Mao đang thất thần đứng nhìn bọn họ "Cậu còn không mau gọi bác sĩ tới?"
"À vâng" Website TruyenLau.com
Tiểu Mao bị làm cho giật mình, cậu chạy lên trước theo sát người Diêm La Thất Sát.
Hắn đặt người Tô Lăng xuống giường bệnh, bác sĩ thăm khám qua một chút rồi chuyền cho Tô Lăng một chai.
Trong thời gian đợi nàng chuyên nước, bác sĩ nói với hẳn "Cô ấy có tiền sử chấn thương, vì kích động cho nên mới gây nên cơn đau đầu"
"Sao chị không đợi em lên đón, nhỡ chị bị ngã thì sao?" Website TruyenLau.com
Nét mặt Tô Lăng nhợt nhạt, không biểu thị cảm xúc nói "Chúng ta về nhà thôi"
Tiểu Mao gật gật đầu "Được"
Sau đó, hắn dắt tay Tô Lăng rời khỏi bệnh viện.
Trước khi trở về nhà, Tô Lăng ngoái đầu nhìn lại tấm biển bệnh viện to lớn.
Nàng mang theo một cỗ thất vọng và lo lắng cho Tô Nhiên trở về nhà.
Ngạn Thần hầu như ngày nào cũng nhốt mình trong điện.
Bởi vì Tô Nhiên đang ở đây, hắn chỉ muốn ở cạnh cô nhiêu chút.
Mọi việc chính sự, hản đã lâu không tham dự.
Hôm nay, lại là một ngày dài hắn trông chờ Tô Nhiên tỉnh lại.
"Tô Nhiên, hạ giới đã chuyển mùa đông rồi"
Cô vẫn không có phản ứng gì, chỉ có bâu không khí căng thẳng trả lời hắn.
"Tôi muốn ăn lẩu, em có thể dẫn tôi đi ăn được không?"
Nét mặt của Tô Nhiên rơi vào giấc ngủ thật sâu.
Tưởng chừng như cô chỉ còn lại thể xác, linh hồn sớm đã xa lìa và rời đi một nơi thật xa.
Tuý Linh tới, nàng gõ gõ cánh cửa thư phòng chính của Ngạn Thần "Là nương"
Từ bên trong truyền đến thanh âm ám của hắn "Nương vào đi"
Tuý Linh đẩy cửa, tiến vào bên trong.
Nàng tiến đến phía giường, ngồi xuống cạnh người Tô Nhiên..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.