Hắn ôn nhu nói "Được rồi, không khóc nữa, ngoan nào"
Tiếng khóc của Tô Lăng vẫn rất lớn, nàng không ngừng khóc.
Cả ngày hôm nay đối với nàng mà nói là một ngày tồi tệ.
Diêm La Thất Sát lúc sáng hắn có xuất hiện, nhưng tại sao hắn không ở lại với nàng mà lại rời đi? Hắn có biết nàng tìm hắn suốt ngày hôm nay không? Tô Lăng khóc lóc một hồi đi qua rồi cũng chịu nín đi.
Nàng buông người hắn ra, hai tay chùi lấy nước trên khoé mắt.
Nàng mếu máo "Anh đã....đi đâu hả?"
"Hôm nay tôi rất bận, không có thời gian dành cho em, tôi xin lỗi đã để em một mình"
Tô Lăng không nói thêm gì nữa, nàng vừa lau nước mắt vừa sụt sịt.
Diêm La Thất Sát nhẹ nhàng xoa xoa đầu nàng, hẳn cười nói "Ngoan, dạo này tôi khá bận không thể gặp em thường xuyên được"
Nàng chợt ngẩng đầu nhìn hắn, hốc mắt đã đỏ hoe "Thế...thế anh đưa...tôi tới...nhà anh đi"
"Em không ngại mẹ của tôi sao?"
Hắn đùa cợt một câu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tô Lăng suy nghĩ lại rồi lắc lắc đầu.
Hắn bật cười thành tiếng, hỏi lại "Thật?"
Nàng gật gật đầu theo bản năng.
Hản cười cười nằm lấy tay Tô Lăng dẫn đi, nàng lúc này mới kịp định thần hỏi "Anh muốn đưa tôi đi đâu?" TruyenLau
"Về nhà tôi"
Tô Lăng lúc này liên tục lắc lắc đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
Nàng trụ người lại, không để hắn kéo đi.
Diêm La Thất Sát nhận thấy Tô Lăng không chịu bước đi, hắn dừng bước, quay đầu cười hỏi.
"Chẳng phải lúc nấy em đòi đi hay sao? Giờ lại không muốn đi nữa là thế nào?"
Tô Lăng mếu máo lắc lắc đầu "Bây giờ tôi thay đổi ý định rồi"
"Lại có loại vấn đề này đấy à?" Website TruyenLau.com
Nàng gật gật đầu.
Ngay lập tức cả người bị bàn tay của Diêm La Thất Sát kéo một phát, trong nháy mắt cả người Tô Lăng bổ nhào về phía hẳn.
Diêm La Thất Sát một lần nữa khoác tay lên eo cô, nhanh chóng hôn nhẹ lên trán nàng.
Nàng ngẩng đầu liếc hắn "Ai cho anh hôn tôi?"
"Tôi tự hôn đây thì làm sao?"
"Thất Sát"
Hắn nắm chặt tay nàng lại làm cho Tô Lăng cau mày nói "Chặt quá"
Diêm La Thất Sát lúc này mới nới lỏng, hắn không hề buông, nói "Em không hứng thú sao?"
"Có chứ"
"Tại sao chỉ ừ một tiếng"
"Kiệm lời"
Diêm La Thất Sát "........"
Được rồi, lại phải nhịn em, coi như đội vợ lên đầu trường sinh bất tử.
Tô Lăng vẫn tiếp tục bước đi, lần này nàng đi thật chậm lại.
"Thất Sát"
"Ừ tôi ở đây"
"Tô Nhiên đã ở đâu, tại sao tôi tới bệnh viện hỏi bọn họ lại bảo con bé đã mất tích không dấu vết"
Diêm La Thất Sát chợt nhíu mày, vấn đề này hắn biết trả lời làm sao để Tô Lăng yên tâm được đây? Nếu bây giờ trả lời rằng Ngạn Thần đã đưa cô tới Ma Giới để chữa trị lại phải cộng thêm việc giải thích Ma giới ở đâu? Là gì? Cho Tô Lăng hiểu.
Chỉ một câu trả lời mà làm mọi chuyện rối tung lên, như vậy càng không ổn.
Hắn im lặng, chưa biết phải trả lời thế nào thì Tô Lăng đã bắt đầu thăm dò.
Nàng híp híp đồi mắt lại, nhìn hẳn.
"Tôi biết chỉ có anh và Ngạn Thần biết"
Diêm La Thất Sát lắc đầu, một cái lắc đầu không chắc chắn.
Nàng nhíu chặt mày lại "Anh đừng gạt tôi"
"Tôi không gạt em, tôi thật lòng không biết"
Tô Lăng nhíu mày nhìn hẳn một lúc, cuối cùng đau mắt quá không nhìn nữa.
Cái tên Diêm La Thất Sát chết tiệt, tại sao lại đẹp trai một cách quyến rũ đến như vậy.
Nàng cúi đầu, thanh âm phát ra rất nhỏ "Tô Nhiên bị mất tích rồi"
"Lúc sáng Tiểu Mao nói với tôi rồi, tôi đang điều tra tung tích".
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.