Quang Thánh Tiễn đứng trên tường thành cung điện Thuỷ Tộc cao ngút.
Trên vai lão là một con chim Tiên- là lão đặt tên cho nó.
Phía dưới chân nó buộc một tờ giấy được cuộn tròn lại.
Lão để con chim đậu trên cánh tay của mình, hướng phía cửa thành của Ma giới thả nó bay đi.
"Tiểu Tiên, hãy mang bức thư tới cho Tuý Linh"
Chim Tiên vỗ cánh bay trước mặt chủ nhân mấy vòng, miệng nó kêu mấy tiếng thanh thuý.
Nó bay đi, hướng phía Ma giới Sải cánh bay tới.
Tuý Linh đang ngồi thưởng trà trong hoa viên cùng Ngạn Phong.
Chim Tiên đậu trên cành hoa thạch linh nhìn nàng hót mấy tiếng.
Tuý Linh nhận ra tiếng hót quen thuộc, nàng quay đầu phát hiện nó đang bay về phía nàng.
Nó đậu ngay trên vai Tuý Linh, nàng đưa tay lên trước nó lập tức bay đến đậu trên cổ tay nàng.
Tuý Linh phát hiện một mảnh giấy được ghim lại dưới chân nó, nàng gỡ ra mà bắt đầu mở ra xem.
Sau khi đọc qua một lượt, nàng chuyển dời ánh mắt về phía Ngạn Phong và đưa mảnh giấy cho hẳn.
"Là thư của ba gửi cho ta"
Ngạn Phong nhận lấy mảnh giấy đọc qua một lượt, hắn rất nhanh triệt tiêu mảnh giấy sau khi đã đọc kĩ nội dung bên trong.
Tuý Linh v**t v* con chim Tiên, nó là thú cưng của ba nàng.
Nhìn thấy nó gặp mẩu bánh trên bàn lòng nàng chợt nhớ Quang Thánh Tiễn rất nhiều.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nàng nhỏ giọng nói "Ngạn Phong, có thể cho phép ta trở lại Thủy Tộc không?"
Ngạn Phong nhất thời rơi vào trầm tư.
Tuý Linh không hề ngẩng đầu nhìn hắn mà chăm chú nhìn con chim Tiên gặm bánh.
Quang Thánh Tiên trong bức thư có nói qua, nếu như nàng có thể trở về thăm ông ấy một chuyến hãy mang con chim Tiên về, nếu không hãy để nó ở cạnh thay ông ấy chăm sóc nàng.
Nước mắt Tuý Linh trực trào trong đáy mắt. TruyenLau
Nàng lén lau đi giọt nước mắt, không để Ngạn Phong biết chuyện.
Mà hắn lúc đó cũng để mắt tới nàng.
Ngày đầu ở chung một chỗ, nàng ngại ngùng đến mức dùng cơm cũng không dám ngẩng đầu nhìn hắn. TruyenLau.com
Lần đầu tiên hôn hẳn nàng cũng nhắm chặt hai mắt.
Lần đầu tiên viên phòng, nàng đau đớn cũng không dám nói với hắn một tiếng làm Ngạn Phong lo lắng đến mức ngây người ra cứ ngỡ nàng không khoẻ muốn gọi thái y tới.
Ngạn Phong cứ mỗi lần nghĩ lại nàng của lần đầu tiên gặp hắn lại không nhịn nổi cười.
Ma Hậu của hẳn, nàng đúng là ngây thơ quá thể đáng!! "Ngạn Phong"
"Hửm"
"Gả cho ngài, ta không cảm thấy ấm ức"
Chính là bởi vì Ngạn Phong biết cách trân trọng nàng, yêu thương nàng cho nên nàng mới không cảm thấy ấm ức.
Đối với Tuý Linh mà nói, cho dù là hắn đả thương nàng, nhốt nàng suốt một ngàn năm qua thì nàng cũng không hề trách móc hẳn nửa lời.
Tuý Linh vẫn luôn đối với hắn ôn nhu, bởi vì nàng yêu Ngạn Phong.
Yêu hẳn ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, yêu hắn suốt bao nhiêu năm qua.
Bởi vì yêu, bao nhiêu khuyết điểm của hắn nàng sẵn sàng bỏ qua.
Hắn lén lút đưa tay nhéo nhẹ lên má nàng "Đồ ngốc!"
"Ngốc nên mới yêu ngài đấy, ngốc nên mới gả cho ngài đấy"
"Ngốc nhưng bổn tôn thích"
Tuý Linh bật cười thành tiếng.
Nàng ôm chặt lấy người Ngạn Phong, tựa đầu vào ngực hắn..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.