"Tặng em"
Cô đưa hoa lên hít một hơi, mùi thơm nồng nặc của cánh hoa xộc thẳng vào cánh mũi.
Tô Nhiên hắt xì một hơi, Ngạn Thần lập tức lo lắng đứng ngồi không yên, mày kiếm khẽ chau lại không vui "Sặc hương hoa sao"
Tô Nhiên xoa xoa cánh mũi, nhẹ gật gật đầu "Mùi hoa thật khó ngửi"
Hẳn cười cười, hoá ra nữ nhân ngốc này lại nghĩ rằng hoa đẹp mùi hương sẽ rất dễ chịu nên muốn ngửi thử.
Ngạn Thần nhếch nhẹ khoé môi.
Hoa này mùi hương khi lại gần rất khó ngửi, thế nhưng khi để mùi hương thoang thoảng ở xa sẽ rất dễ chịu, hương hoa thơm hơn.
Tô Nhiên ngốc vẫn hoàn ngốc.
Trong mắt hắn, cô lúc nào cũng trẻ con giống như vậy.
"Ai bảo em ngốc"
Cô ngẩng đầu lạnh lùng liếc xéo hắn, đưa cành hoa ném về phía người Ngạn Thần.
Hắn theo bản năng đưa tay nhanh nhẹn chụp lấy cành hoa.
Ngạn Thần đế qua một bên, tiếp tục cười nhạo Tô Nhiên mấy tiếng.
Có gì phải đáng cười đâu chứ? Ngạn Thần trêu đùa cô một lúc, không ngờ rằng Tô Nhiên lại nghiêm túc liếc hắn từ đầu tới cuối. TruyenLau
Ngạn Phong cùng Tuý Linh cùng nhau đi đến hoa viên.
Nàng ngồi xuống cạnh Tô Nhiên, Ngạn Phong theo sát nàng không rời nửa bước.
Tô Nhiên cử động người tính hành lễ nhưng Tuý Linh kịp thời ngăn cản.
Nàng để Tô Nhiên ngồi yên trên ghế, không cần phải thực hiện mấy nghỉ lễ này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Sau này gặp bọn ta, con không cần phải hành lễ nữa"
"Vâng"
cô nhẹ gật đầu.
"Ba và nương vừa từ Tàng Thư Các trở lại sao?"
Ngạn Phong đặt ly trà xuống bàn, tuỳ tiện ừ lạnh một câu trả lời hắn.
Ngạn Thần cũng đã lâu không tới Tàng Thư Các đọc lại sử sách. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không hiểu sao, lúc Tô Nhiên nghe thấy cái tên mắt cô liền sáng ra.
Tuy nhiên, cô vẫn quay người hỏi nhỏ Tuý Linh "Phu nhân, Tàng Thư Các là nơi nào Ma giới vậy ạ?"
Chỉ cần thấy cô vẫn an ổn, không còn đáng lo ngại nữa là loại chuyện tốt.
Chỉ duy nhất có một người mà Tô Nhiên không hề để ý tới.
Người đó vẫn rất lo lắng cho cô, tìm cô và sắp phát điên vì sợ mất đi cô.
Bốn người nói chuyện một cách vui vẻ, không ai có thể nhìn ra được Tô Nhiên là người ngoài trong bốn người họ.
Tô Lăng trở về nhà sau khi bữa tiệc kết thúc.
Nàng không dám uống rượu nhiều, chỉ nhấp môi mấy ngụm đã thấy men rất nồng.
Nàng nằm nhoài xuống giường, quần áo trên người còn chưa kịp thay ra đã cảm thấy mệt rũ rượi.
Nếu như là lúc trước, Tô Nhiên sẽ đón nàng ở cửa và đưa nàng về phòng thay đồ, dục nàng đi tắm rửa.
Hoặc là, Diêm La Thất Sát sẽ đích thân đưa nàng trở về, dặn dò rất kỹ lưỡng.
Bây giờ, lại không có ai ở cạnh giúp nàng tạo những thói quen tốt cho bản thân.
Nàng rất lười chăm sóc hình tượng, càng rất lười việc chăm chút cho bản thân.
Nàng là một người đại đại lười biếng.
Chỉ cần là Diêm La Thất Sát thích, nàng không cần phải sửa.
Tô Lăng lười biếng mặc nguyên cả chiếc áo khoác dày cộm mà đi ngủ.
Nàng không cởi áo khoác, cũng không đắp chăn và bật điều hoà lên.
Nam nhân chợt xuất hiện trong phòng ngủ của nàng.
Hắn tiến đến cởi áo khoác trên người Tô Lăng.
Chỉ một ma lực nhỏ đã giúp nàng thay đồ ra và mặc đồ ngủ vào trong người.
Diêm La Thất Sát kéo chăn và bật điều hoà giúp Tô Lăng.
Song hản đưa đồ được thay ra trên người nàng đưa vào nhà vệ sinh và bỏ vào chậu giặt..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.