Một giọt nước mắt rơi xuống trên tay Tô Nhiên.
Trong tiềm thức đang bị nhấn chìm ở sâu dưới đáy đại dương, Tô Nhiên mơ hồ nghe thấy thanh âm của Tô Lăng.
Nàng đang gọi cô, quan trọng hơn là nàng đang khóc! Tô Nhiên cảm giác như bàn tay của mình truyền đến một cảm giác nóng, rất nóng.
Tựa như từng giọt nước mắt của nàng là những ngọn lửa.
Thế nhưng, cô cũng cảm giác được cơ thể của cô đang bị phong ấn, nó trở nên nặng trịch, tựa như một tảng băng đè nặng cả thân thể, đến cả mắt cũng mở không nổi.
Ngạn Thần phát hiện bả vai của nàng run nhẹ, hắn hếch mắt ám hiệu cho Diêm La Thất Sát.
Y cũng nhận thấy vậy, tiến lên trước ôm lấy bả vai Tô Lăng nhẹ nhàng trấn an.
"Tô Nhiên....làm ơn tỉnh lại đi em"
"Chị đang đợi em....Ngạn Thần cũng rất...mong em tỉnh lại đấy..."
"Tô Lăng, được rồi, chúng †a về thôi!"
Nàng nắm tay Tô Nhiên càng chặt, áp bàn tay của cả hai lên má mình để cảm nhận một chút sinh khí của cô.
Nước mắt Tô Lăng chảy dài trên gò má, trượt xuống miệng.
Hoá ra, nước mắt có vị mặn và chát!! Nàng dường như bỏ qua mọi lời nói và hành động của Diêm La Thất Sát, tâm điểm chú ý của nàng giờ đây là Tô Nhiên.
"Con bé ngốc này...sao em bướng bỉnh thế?" Website TruyenLau.com
"Tôi đưa cô ấy về"
Diêm La Thất Sát ngẩng đầu nói với Ngạn Thần.
Hắn gật nhẹ đầu.
Y ôm chặt lấy bả vai của Tô Lăng đỡ người nàng đứng lên, sau đó tự điều khiển mọi bước chân của nàng.
Y nói "Cô ấy là quá kích động, chúng tôi trở lại phòng bệnh trước"
"Lúc nào bình tâm rỗi hãng tới" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Diêm La Thất Sát gật gật đầu, ôm lấy người nàng quay lưng bước đi khỏi phòng bệnh.
Tô Lăng giống như người mất hồn bị Diêm La Thất Sát dẫn đi khỏi phòng bệnh của Tô Nhiên.
Nàng cúi đầu xuống, khóc lóc thành tiếng, nét mặt không có một chút sinh lực nào.
Lão đặt nước cờ xuống bàn sau khi suy nghĩ rất kĩ, lão cười cười nói với Thuỷ Vương đang ngồi phía đối diện mình "Thuỷ Quân, xin mời"
Cả hai nhìn nhau, chợt cười rộ lên một tiếng "Hahaha".
Tiếng cười thể hiện được sự thỏa mãn cùng vui mừng. TruyenLau
Thuỷ Vương chăm chú lướt mắt trên những con cờ bóng loáng.
Ngài sờ sờ chiếc cằm của mình, suy nghĩ rơi vào sự tập trung cao độ.
Bàn cờ đã đi đến hồi kết, chỉ có một bên thắng cho nên mọi nước đi cuối cùng cần được người chơi đưa ra quyết định đúng đắn.
Chơi cờ, cũng giống như hai tộc đấu một ván sinh tử.
Sẽ có một bên thắng, và sẽ có một bên phải nhận thua.
Người chơi cờ là người lãnh đạo, từng quân cờ là các đại tướng quân sư nghe theo sự chỉ dẫn và quyết định của người lãnh đạo.
Những quyết định cuối cùng là những quyết định vô cùng quan trọng, nếu đây là một trận đấu mà nói, sự thắng bại phụ thuộc vào sự thông minh nhanh trí của người chơi.
Thuỷ Hậu chống tay lên căm, nàng tuỳ tiện đưa hạt khô lên miệng ăn.
Nàng ngồi cạnh người Hứa Quân, xem hẳn cùng Quang Thánh Tiên đại nhân chơi cờ.
Chợt, Hứa Quân liếc ánh mắt ôn nhu nhìn nàng, ánh mắt của hẳn vẫn tập trung cao độ.
Nàng cười cười "Sao lại nhìn ta?"
"Nàng thử nói xem, ta nên thắng ở nước cờ này hay cho Quang đại nhân một cơ hội"
Cái tên Hứa Quần này thật đáng ghét.
Hản lúc nào cũng nghĩ ra chiêu trò để trêu chọc nàng.
Nàng liếc nhìn Quang Thánh Tiễn ngồi đối diện, hỏi "Quang đại nhân, ngài đừng có mà nhân nhượng như thể chứ?".
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.