"Tôi muốn gặp con bé"
Trong lòng Tô Nhiên đã bắt đầu hoài nghi, lúc nàng gặp tai nạn, là Tô Nhiên cùng đang ở trên một chiếc xe.
Theo như lời của Diêm La Thất Sát nói cô không sao, Tô Lăng hoàn toàn không tin tưởng.
Nàng nhíu chặt đôi mày của mình lại, hai tay nắm chặt.
Trong lúc Diêm La Thất Sát đang muốn tìm cách đánh lạc hướng Tô Lăng về vấn đề này thì nàng đã tiếp lời.
"Thất Sát, anh đừng gạt tôi"
Hắn tựa như rơi vào trầm mặc.
Tô Lăng lúc này ngẩng đầu nhìn hẳn, biểu cảm kia mách bảo cho nàng biết răng Tô Nhiên đã gặp chuyện chẳng lành.
Ánh mắt của nàng mong chờ câu trả lời từ hắn, đến mức trong lòng bắt đầu gợn một làn sóng lăn tăn.
Quay ngược trở lại ngày mà hai chị em bọn họ xảy ra tai nạn...!
Tô Lăng đang lái xe một cách an toàn trên đường, chợt từ phía sau có một thứ gì đó vô hình, cường độ rất mạnh đẩy chiếc xe lao nhanh về phía trước.
Phía trước mặt là một căn nhà hoang, là một ngã ba chỉ có thể rẽ ở hai bên.
Nhưng,xe của Tô Lăng lao thẳng giống như chiếc xe bị đứt phanh, đâm ngã cánh cổng đã bị rỉ sắt và phong trẫn từ rất lâu. TruyenLau
Giây phút hoảng loạn, Tô Lăng chỉ biết nhầm chặt mắt ôm lấy vô lăng.
Nàng hoảng sợ đến mức bất lực.
Cảnh sát đã tới hiện trường điều tra, kết quả là không tìm được manh mối gì ngoài việc nạn nhân cố ý đâm vào.
May mãn là một khu bỏ hoang, chủ sở hữu không có ai nên thiệt hại không cần bôi thường. TruyenLau.com
Chỉ là, chiếc xe đã hư hỏng đến mức biến dạng, chi phí này tất nhiên Tô Lăng chịu trách nhiệm.
Cũng nhân cơ hội biết được khu nhà hoang bị bỏ trống, phía cảnh sát giao lại đất trống cho chính quyền xử lý, khai phá khu đất rộng lớn này.
Hiện tại...!
Diêm La Thất Sát ôm lấy người Tô Lăng một cách vô cùng đột ngột, giường như, bàn tay của hản đặt lên vai nàng đang run rẩy không ngừng.
Website TruyenLau.com
Tô Lăng hơi ngẩng đầu, phát hiện ra trên nét mặt của Diêm La Thất Sát lấy đến những tia mệt mỏi và mất bình tĩnh.
"Tô Lăng"
Hắn gọi tên của nàng, một cách trầm trầm nhẹ nhàng.
Nàng cảm giác như có một cỗ đau đớn đâu vào tim mình ngay khi hắn gọi gọi nàng.
Diêm La Thất Sát cốc cho Bạch vô thường một cú trên đầu thật đau, y ôm lấy đầu đau đớn, lại bị một cốc của Hắc vô thường "Đi"
"Ngươi dám đánh ta?"
"Câm cái miệng của ngươi lại"
Diêm La Thất Sát lén nghe được cuộc hội thoại vô cùng đáng yêu của hai huynh đệ bọn họ, hẳn lắc đầu bỏ về phòng bệnh.Tô Lăng đợi qua một lúc, nhân viên nhà hàng trực tiếp giao đồ ăn tới.
Diêm La Thất Sát tiến ra ngoài cửa phòng bệnh, nhận lấy đồ ăn.
"Cảm ơn"
"Chúc quý khách ngon miệng"
Hắn nhẹ gật gật đầu, nhân viên rời đi.
Diêm La Thất Sát đưa đồ ăn được đóng lại trong hộp một cách cẩn thận bày ra trên bàn ăn dành cho bệnh nhân.
Tô Lăng nhìn những món ăn trên bàn mà đói càng thêm đói.
Hấp dẫn quá đi.
Hắn sau khi dọn đồ ăn liền đứng qua một bên, Tô Lăng thấy hắn không ăn nên hỏi "Anh không đói sao?"
Diêm La Thất Sát lắc lắc đầu "Tôi không đói, em mau ăn đi kẻo đồ ăn bị nguội"
Nàng gật gật đầu, đưa đũa gắp đồ ăn và bắt đầu dùng bữa.
Một lúc sau....!
"Anh chưa nói cho tôi biết tình hình của Tô Nhiên!"
"Đợi em khoẻ lại tôi sẽ đưa em tới thăm cô ấy, hiện tại thì chưa thể"
Hắn tựa lưng vào sopha, đầu ngẩng lên trần nhà, hai tay day day thái thương.
Tô Lăng liếc hắn, ánh mắt vô cùng sắc lẹm.
Nàng cũng đã tỉnh lại, đâu còn nguy hiểm gì nữa, hắn cũng đâu phải người nhà thân thiết gì mà lại có quyền ngăn cấm nàng quan tâm đến tình hình của em gái mình? "Tôi no rồi".
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.