Hứa Tĩnh Kỳ ra đến cung điện Thuỷ Tộc, nàng ta nắm chặt tay thành quyền, căn c*n m** d*** chịu đựng sự nhục nhã.
"Quang Thánh Tiễn, con gái của ông, cứ đợi đấy cho tôi"
Nàng ta hừ lạnh một tiếng, phất áo bỏ đi khỏi cung điện.
Tô Nhiên mấy ngày nay ở nhà, nếu rảnh rỗi cô sẽ mang cơm tới công ty cho Tô Lăng.
Tô Lăng đã khôi phục chức vụ trưởng phòng của mình, giường như mọi việc quay trở về quỹ đạo của nó giống như lúc cả hai bọn họ chưa xảy ra tai nạn.
Tô Nhiên cho cơm và đồ ăn vào hộp một cách gọn gàng.
Cô khoá cửa nhà, tự mình đi bộ tới công ty của chị gái mình.
Lúc đi qua khu trung tâm cũ chợt cô dừng bước.
Tô Nhiên bị quá khứ bủa vây, vụ tai nạn kinh hoàng ập đến.
Thế nhưng, cô cũng chỉ xem nó như là một sự cố ngoài ý muốn.
Cô quay lưng bỏ đi, nhưng lúc Tô Nhiên bước được mấy bước cổ tay liền bị ai đó giữ chặt lại.
"Tô Nhiên"
Cô quay đầu, nữ nhân áo trắng che mặt bằng tấm vải nhìn cô ánh mắt tựa như muôn ăn tươi nuốt sống.
Tô Nhiên nhếch một bên mép cười "Buông ra", chất giọng vô cùng lạnh lẽo.
Nữ nhân nhấc bổng người cô, sau đó để người cô đáp đất một cách mạnh mẽ.
Cả người Tô Nhiên bay lên không trung, sau đó một tiếng nổ lớn vang lên trong không trung.
Khói bụi một mảng lấp đầy không khí, nữ nhân khoanh tròn hai tay cười đắc ý. TruyenLau.com
Khói bụi tản dần, nữ nhân không những không nhìn thấy bóng dáng Tô Nhiên đâu mà từ phía sau cổ bị một bàn tay ai đó bóp mạnh lây.
Ẳ ta từ từ quay đầu, nét mặt có chút hoảng hốt.
Ngạn Thần nhấc bổng người ả, ném thật mạnh vào trong khu trung tâm bị bỏ hoang.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tấm khăn che ngang mặt của nữ nhân rơi xuống đất, còn người đáp đất một cách mạnh bạo kèm theo tiếng kính vỡ.
Mảnh kính văng tung toé, rơi xuống phía trước mặt hắn và Tô Nhiên.
Hắn ôm chặt lấy người cô, muộn một chút nữa e là Tô Nhiên gặp chuyện không hay rôi. TruyenLau.com
"Em có sao không?"
Ngạn Thần ôm lấy bả vai cô, nét mặt trở nên nghiêm trọng.
"Được"
Trong nháy mắt, thân ảnh của cả hai biến mất vào hư không.
Tô Nhiên cùng hắn xuất hiện trong thang máy.
Thanh đang đi lên tầng số 5, cửa thanh máy được mở ra, Ngạn Thần cũng buông tay cô.
Cô bước ra khỏi thang máy, cười cười và vẫy tay tạm biệt hắn.
Cánh cửa thanh máy đóng lại, thân ảnh của Ngạn Thần cũng biến mất.
Ánh mắt Tô Nhiên đột nhiên hiện lên sự tàn nhẫn, cô nhìn thẳng và nhấc bước chân tiến về phía trước.
Tô Lăng chăm chú làm việc trong phòng, bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ "cộc cộc cộc".
Nàng nhìn lên chiếc đồng hồ điện tử trên bàn, trên môi xuất hiện một nụ cười.
Nàng hướng phía cửa bước tới, đẩy cánh cửa ra.
Tô Nhiên nghiêng đầu nhìn nàng, trên tay còn cầm theo một hộp cơm.
Nàng cầm lấy tay Tô Nhiên, nhanh chóng dắt cô vào trong phòng kẻo đứng phía ngoài sẽ bị lạnh.
"Mau vào đi kẻo lạnh"
"Vâng"
Tô Lăng dẫn cô vào trong phòng điều hoà, để cô ngồi xuống sopha ấm áp.
"Hôm nay sao tới muộn thế?"
"Lúc nãy em....gặp người quen nên dừng lại nói chuyện một lát"
"ÀP "Chị đói chưa, mau ăn cơm kẻo nguội"
Tô Nhiên vừa mở cơm ra vừa vui vẻ cười nhắc nhở nàng ăn cơm..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.