Tô Nhiên mở từng cánh hoa ra.
Giường như, cánh hoa lấp lánh tựa như những viên pha lê.
Từng cánh hoa bay lên trước mặt Tô Nhiên, cô có thể cảm nhận được một sự huyền ảo đẹp đẽ trước mắt.
Không gian ảo bao trùm lấy xung quanh.
Đến nhuy hoa, một sợi dây chuyền xuất hiện.
Cô cầm lấy sợi dây đưa lên trước mặt ngắm nghía.
Tô Nhiên có thể nhìn thấy sự lấp lánh của viên đá đính trên mặt dây, thật đẹp!! “Ngạn Thần, đẹp quá” Tay cô cầm lấy sợi dây, ánh mắt biểu lộ sự cao hứng vui vẻ.
Ngạn Thần dán chặt mặt trên nét mặt của Tô Nhiên, hắn cầm lấy sợi dây chủ động đeo vào cổ Tô Nhiên.
“Quà trung thu của cô” Tô Nhiên nắm lấy mặt đá hình ngôi sao lên cười vui vẻ “Tôi rất vui vì được tặng món quà quý giá như thế này” “Sợi dây rất hợp với cô, hãy thay sợi dây cũ của mình đi” Trong lòng Ngạn Thần dâng lên một cỗ vui vẻ khi nhìn thấy Tô Nhiên vô cùng ưa thích sợi dây của mình như thế, Ánh mắt của Ngạn Thần hình như đang cười. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Gô có chút khó hiểu song gật gật đầu.
Sau đó, cả hai rời khỏi phố đi bộ, tìm một nhà hàng nướng dùng bữa tối.
TruyenLau.com
Ngoài trời se lạnh, thời tiết vô cùng thích hợp để dùng món nướng uống cùng rượu sochu của Hàn Quốc.
Diêm La Thất Sát dẫn Tô Lăng tham gia tiệc của công ty tổ chức cho nhân viên.
Cùng thời điểm Tô Lăng gặp Ngạn Thần.
Hản dẫn nàng bước vào công ty.
Website TruyenLau.com
Diêm La Thất Sát che mắt Tô Lăng lại, từ từ đưa nàng tiến vào đại sảnh.
Mọi người đã tập hợp đầy đủ và đang muốn tạo bất ngờ cho Tô Lăng.
Diêm La Thất Sát dẫn nàng tới đại sảnh, từ từ đưa tay xuống khỏi mắt Tô Lăng.
Hắn đứng cạnh người nàng, liếc mắt qua người Tô Lăng hỏi “Em mệt sao?” Tô Lăng ngước nhìn bầu trời, đáy mắt xuất hiện một tầng sương “Rất mệt” “Nếu như em đồng ý, tôi sẽ ôm lấy em bất cứ lúc nào” “Thất Sát” “Tôi ở đây” Tô Lăng chợt quay đầu nhìn hắn.
Diêm La Thất Sát rõ ràng nhìn thầy một tầng nước trong đáy mắt nàng, hắn cau mày không vui “Em có biết em khóc anh đau lòng lắm không?” Nàng nắm lấy tay hắn, đặt chùm chìa khoá xe vào trong lòng bàn tay Diêm La Thất Sát.
Tô Lăng cười trừ “Trả lại cho anh” “Em không muốn nhận?” “Anh có biết vì sao lúc nãy tôi chỉ nhận hoa thôi không?” Diêm La Thất Sát vội nhớ lại.
Quả thực, Tô Lăng chỉ nhận lấy bó hoa chứ chưa hề nhận lời làm bạn gái của hắn.
Nét mặt của hắn chợt cứng đờ, nghiêm túc đến lạ lùng.
Hắn bây giờ mới nhận ra, không trách được Tô Lăng.
Nàng đã thể hiện rất tốt, nếu như nàng từ chối há chẳng phải Diêm La Thất Sát bị bẽ mặt trước nhiều người như thế.
Há chẳng phải bữa tiệc sẽ diễn ra không tốt đẹp.
Tô Lăng làm như vậy là đáng, chỉ trách hắn chưa có được sự chú ý và trái tim của nàng.
.
Được copy tại == TRÙM truуện.
M E ==
Hản cười một tiếng bi thương.
“Thất Sát, xin lỗi nhưng tôi chưa thích anh” “Bất quá, không phải là lỗi của em” Tô Lăng nhìn hẳn bằng ánh mắt đầy phức tạp, cảm xúc tụt dốc rất nhanh trong nháy mắt.
“Em không cần nhận lời, em chỉ cần nhận lấy món quà của tôi là được” Diêm La Thất Sát trả lại chiếc chìa khoá cho Tô Lăng, hắn bỏ đi, rất nhanh bóng lưng của hắn đã biến mất vào hư không.
Tô Lăng liếc mắt xung quanh tìm kiếm hẳn, nàng khóc thành tiếng thật lớn..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.