Hôm nay, Ngạn Thần cùng Tuý Linh xuống Địa Phủ một chuyến để cho nàng gặp mặt Tiêu Dao một lần.
Con bé nắm lấy tay Diêm Vương phu nhân bước ra trước điện.
Vừa nhìn thấy Tuý Linh, Tiêu Dao liền cao hứng, vui mừng tiến đến ôm lấy người nàng.
Tuý Linh cúi người, ôm lấy người con bé vào lòng v**t v*.
“Phu nhân, người tỉnh lại rồi, thật tốt quá” Con bé cười cười nói nói một cách vui vẻ.
“Tiêu Dao có nhớ ta không?” Nó gật gật đầu, nét mặt mếu máo “Tiêu Dao rất nhớ phu nhân” “Ta cũng rất nhớ con” Tuý Linh cưng chiều nhéo nhéo má nó.
Ngạn Thần vô cùng không thích điều này, hắn lạnh lùng liếc xéo con bé.
Hắn lên tiếng “Nương, phu nhân, ta tới tìm Thất Sát nói chuyện một lúc” “Đi đi” “Ừ, nó dạo này không biết gặp chuyện gì suốt ngày tìm tới Mạnh Bà” “Hắn là thất tình” Diêm Vương Phu Nhân cười rộ lên, đúng thật, tìm đến Mạnh Bà nếu như không phải tư vấn tình cảm thì cũng là gặp chuyện tình cảm cho nên mới nhờ lão trò chuyện cùng.
Ngạn Thần rời khỏi điện, tới chỗ Vọng Hương Đài.
Quả Nhiên, Diêm La Thất Sát đang ngồi trong đình phát canh giúp Mạnh Bà.
Bộ dạng có vẻ thuần thục đi ra.
Ngạn Thần tiến đến, y phục một màu đen lạnh lùng tựa như khí chất “Truyền nhân của Diêm Vương cũng có lúc rảnh rỗi tới Vọng Hương Đài phát canh?” Mạnh Bà nhìn thấy Ngạn Thần, lập tức cung kính cúi đầu chào.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Diêm La Thất Sát liếc một cái, hừ lạnh “Chẳng phải truyền nhân của Ma Tộc còn rảnh rỗi hơn ta sao? Đích thân tới Vọng Hương Đài nhìn xem ta phát canh cho âm hồn?” “Bổn tọa là có việc” “Ôh, Địa Phủ hôm nay chắc có biến” Thường ngày, người của Ma Giới không rảnh rỗi tới mức có việc cần đến Địa Phủ.
Chỉ có, Địa Phủ tìm tới bọn họ để báo cáo sổ sách mà thôi.
Ma Giới là Tộc Quỷ, cao hơn Âm Phủ rất nhiều bậc, căn bản phải kính phục vài phần.
Cô đi đâu hắn theo sát ánh mắt tới đó.
Diêm La Thất Sát nhíu mày, thật không ngờ lại có chuyện như vậy phát sinh “Phải làm sao?” “Xoá trừ ấn kia trên người cô ấy đi” “Tôi sẽ không biết cô ấy gặp nguy hiểm lúc nào?” Có một điều, Ngạn Thần vẫn luôn rất khó hiểu.
TruyenLau.com
Y rất yêu Tô Lăng, nhưng lại không níu giữ nàng lại Âm phủ mà để nàng ung dung sống ở nhân gian còn mình suốt ngày lo lắng cho sự an nguy của Tô Lăng.
Hãn hỏi “Tại sao không đưa cô ấy về Âm Phủ, như vậy đỡ tốn công sức của cậu” Ngạn Thần cũng duy trì sự sống bằng âm khí, hắn hiểu được cảm giác chống chọi với dương khí dày đặc trên nhân gian.
Chỉ có về đêm, âm khí mới toả ra được một chút, mới dễ dàng duy trì.
Thế nhưng, Ngạn Thần được Ngạn Phong vẽ giúp bùa hộ mạng, không phải sợ dương khí nữa.
Diêm La Thất Sát cũng thật giỏi, không sợ dương khí. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Y lắc lắc đầu, ánh mắt ảm đạm nhiều tâm sự “Cô ấy đã chọn cuộc sống ở nhân gia, tôi không muốn cưỡng ép” “Cậu muốn cô ấy tự chọn cuộc đời cho riêng mình nhưng lại không để cô ấy yêu một ai ngoài mình?” Bất kể những người đàn ông nào dám tiến đến gần Tô Lăng, Diêm La Thất Sát đều sẽ đem ra lời cảnh cáo nếu như đam rung động với nàng.
Cho nên, ngoài Diêm La Thất Sát, từ trước tới nay chưa có ai theo đuổi được nàng.
Diêm La Thất Sát chưa biết phải trả lời thế nào.
Y chau mày, mắt nhìn thẳng về một phía..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.