“Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô thôi, công ty đã hết giờ làm, cô có thể trở về nhà được rồi” “Ừ, tôi biết rồi” Tô Lăng hờ hững đáp.
Nàng cúp máy, tiếp tục gõ gõ tay trên bàn phím.
Diêm La Thất Sát hếch mặt, ám chỉ Dương Dịch nhìn lên mảng không gian ảo trước mắt.
Dương Dịch ngẩng đầu, hắn cảm thấy lạnh sống lưng, cả người tứ chi tê cứng.
Tô Lăng muốn ám sát gián tiếp anh ta đấy sao? Y khóc không ra nước mắt, căn bản không thể nào đứng vững được hai chân mình nữa.
Diêm La Thất Sát đẩy người Y ra, hừ lạnh một tiếng “Vô dụng” Hẳn rời đi, bóng dáng biến mất vào hư không.
Thanh âm lạnh l&o của hẳn truyên đến, Dương Dịch ngã khuya xuống nền nhà “Lần sau cậu coi chừng với tôi đấy!"
Diêm La Thất Sát đứng trước cửa phòng làm việc của Tô Lăng, hắn gõ gõ cửa.
Tô Lăng ngẩng đầu, đưa đôi mắt hoài nghỉ nhìn về phía cánh cửa bị khoá chặt lại.
Giờ này, còn ai ở lại công ty sao? Không lẽ là sếp? Cô nheo mày, rời khỏi ghế, tiến ra mở cửa.
Nhưng đến khi Tô Lăng trở ra, không có một bóng dáng nào bên ngoài, cô bắt đầu cảm giác không đúng lắm.
Tô Lăng có chút lo lắng quay trở lại phòng làm việc, đêm nay, không lẽ nàng phải ở đây sao? Nàng còn đang suy nghĩ vớ vẩn, khi ngẩng đầu lên thì phát hiện Diêm La Thất Sát đã ngồi chễm chệ trên chiếc ghế làm việc của nàng.
Hắn gác hai chân lên bàn, đan chéo hai tay gối lên đầu.
Hắn rất cao ngạo, cũng rất ngang ngược! Tô Lăng dừng bước, khoanh tròn hai tay trước ngực, ánh mắt nghiêm túc liếc xéo hắn “Anh cũng có nhã hứng trêu chọc người đấy nhỉ?” Nàng không hỏi lí do hắn vì sao có thể vào được đây, mặc dù rất nghi vấn trong lòng.
Nàng thăm dò hắn, mà cái tên Diêm La Thất Sát dám không nhìn nàng một chút.
Tô Lăng còn tưởng có con ma nào tác quái, hoá ra là cái tên hắc ám này tới.
“Anh bị điếc đấy à?” Bất chợt, Diêm La Thất Sát trừng lớn đôi mắt, hắn nhìn chăm chảm lên người Tô Lăng.
Nàng chỉ sợ, nếu không nghe lời sẽ bị hẳn dở trò đồi bại.
TruyenLau.com
Nàng tắt máy tính, nhanh chóng khoác áo và cho đồ dùng vào túi.
Tô Lăng đứng lên khỏi ghế, tiến lại gần người Diêm La Thất Sát “Đã thu dọn xong rồi, mau đưa tôi về nhà đi” Hắn khoác lấy tay nàng, rời khỏi công ty.
Ra đến sảnh công ty, xe của nàng đã đậu sẵn trước mặt.
Tô Lăng há hốc mồm, đôi mắt chớp động liên hồi nhìn hắn “Sao...sao xe của tôi lại ở đây?” Nàng lục lọi trong túi, phát hiện chìa khoá còn nguyên vẹn ngay trong túi xách, chuyện ma quái này rốt cuộc là sao? Diêm La Thất Sát nhún nhún vai, làm ra vẻ vô tội, còn bất ngờ hơn cả nàng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn nhận lấy chiếc chìa khoá trên tay của nàng, đẩy người Tô Lăng ngồi vào ghế lái phụ.
Còn hắn, trực tiếp lái xe.
Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi công ty Dương Thị. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tô Lăng ngồi trên ghế lái phụ, nàng còn hết bất ngờ, Diêm La Thất Sát đỗi lại xem chuyện vừa rồi giống như một chuyện bình thường.
Cái con mẹ nó, trường hợp này làm sao có thể bình thường trong mắt Tô Lăng được.
“Thất Sát, là ai đã đưa xe của tôi từ dưới gara lên tới đại sảnh vậy.
Rõ ràng chìa khoá còn ở chỗ tôi?” “Ma đưa đấy” Nàng từ từ quay đầu, phía sau không phát hiện gì lạ thường.
Nàng ghé sát tai hắn, thì thầm “Anh bị điên à, làm gì có ma ở trong đây?” Diêm La Thất Sát quay đầu liếc mắt qua người nàng..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.