Ánh mắt của Ngạn Thần có chút khó chịu.
Hắn nhìn nương của mình “Nương, con muốn ăn cơm nương làm” “Không được” Ngạn Phong lập tức phản bác lại bằng giọng điệu băng lãnh.
“Nương của con, con muốn thì liên quan gì tới ba?” Hắn đặt bát canh của mình xuống bàn, ôn nhu nói với Tuý Linh “Nương, con muốn một bát nữa” “Không được” “Ba lại làm sao thế?” “Canh này không phải của con” “Cũng không phải của ba” Ngạn Thần cứng họng cãi lại.
Tuý Linh bị kẹp ở giữa, vô cùng nhức đầu quát “Hai người có thôi đi không?” “Ba không cho nương làm đồ ăn cho con” “Nương của con đang trọng thương, không làm cái quái gì hết” “Hai người có thôi đi không?” Tuý Linh chợt hét lên.
“Nương không thấy ba lúc nào cũng quá đáng với con sao?” Ngạn Thần vô cùng không vui, ngược lại là bức bối trước sự cự tuyệt của Y nhưng chưa được Tuỷ Linh cho phép.
Ngạn Phong một tay đặt trên bàn, một tay đặt trên hai đùi.
Bàn tay đặt dưới đùi nắm chặt lại, một đại khí lực toả ra.
Nếu không phải nàng ngồi ở giữa thì hắn đã một cước đánh bay người Ngạn Thần rồi.
Nếu không phải trước mắt Tuý Linh, Ngạn Phong đã không chấp nhặt mấy loại chuyện trẻ con này.
Tuý Linh bỏ đi, nàng để lại cho hai người kia một câu “Hai người thôi cái tính trẻ con của mình đi” Ngạn Phong cùng Ngạn Thần nhìn theo bóng lưng Tuý Linh, ánh mắt nhìn nhau ma sát giường như xẹt qua một tia sét.
Ngạn Thần rời đi, trong lòng vô cùng tức tối.
Con mẹ nó, con mẹ nó! Ngạn Phong trở lại chính điện. TruyenLau
Tuý Linh ngồi trong phòng, nàng đang chăm sóc cây hoa của mình.
Hắn tiến đến, ôm lấy người nàng, đặt chiếc cằm xinh đẹp lên vai Tuý Linh, giọng nhẹ nhàng “Nàng giận bổn tôn?” Nàng lắc đầu, gỡ tay hắn ra khỏi người mình.
TruyenLau
Tuý Linh ôm chậu cây đặt bên cạnh cửa sổ.
Nàng vẫn luôn đặt chậu cây ở vị trí cạnh cửa sổ phòng để cây tiện hút linh khí từ bên ngoài.
Ngạn Phong theo phía sau người nàng, lúc Tuý Linh quay đầu không may đụng trúng người hắn.
Nàng chỉ liếc Ngạn Phong, sau đó lách người lướt qua người hẳn. TruyenLau.com
Lão không hỏi nhiều, chỉ đưa ra cho hắn một loại rễ cây “Củ sen trong hô của Diêm Vương, tuổi thọ của nó lên đến mấy vạn năm” “Diêm Vương cho ông sao?” “Quà của ngài ấy biếu ta” “Ta biết rồi, cảm ơn” Đối với Quan Phùng, Ngạn Thần có thể tùy tiện sử dụng ngôn ngữ của hạ giới mà không sợ lão không hiểu.
Ngạn Thần nhốt mình tu luyện, đồng thời luyện đan chữa độc cho Tuý Linh.
Buổi tối, hắn sẽ âm thầm ở cạnh Tô Nhiên.
Còn ban ngày, lúc Tô Nhiên tới tiệm hoa hắn sẽ ở điện luyện đan.
Ngày thứ mười luyện dược...!
Trong mười ngày trôi qua, rất nhiều vị quan đại thân cống nạp thảo dược và linh đan quý hiếm.
Tuý Linh bị Ngạn Phong mỗi ngày bồi một loại đến chán ghét.
Nàng cùng hắn tu luyện tại Thiên Trảo Nha, nhờ có thảo dược quý, công lực tăng lên rất nhanh.
“Ngạn Phong” Tuý Linh nằm trong lòng hẳn, ngón tay chọc chọc vào người Ngạn Phong nũng nĩu.
Hắn nắm lấy tay nàng, không để nàng quấy rối “Hửm?” “Ngày mai ta không tu luyện nữa” “Thuốc quý còn rất nhiều” “Để sau này sẽ cần dùng đến, có thể mang qua cho Ngạn Thần” “Ừ"
Tuý Linh lúc nào cũng Ngạn Thần Ngạn Thần, ngay cả lúc năm trong lồng ngực hắn cũng Ngạn Thần luôn miệng.
Ngạn Phong lần này chỉ ừ nhẹ, không phản đối cũng không cự tuyệt nàng.
Tuý Linh trở người, kết quả bị hắn kéo lại ôm sát “Dám cách xa bổn tôn? Muốn phạt?” “Không phải” “Sao?” “Ôm chặt quá, ngài muốn ta nghẹt thở đấy à?” “Thể ta thả lỏng ra, nhanh ngủ đi” “Ờm” Trời đã khuya, Tuý Linh cùng Ngạn Phong đã đi vào giấc ngủ..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.