Tô Lăng sửa soạn qua loa một chút, nàng rời khỏi nhà mà không kịp ăn sáng.
Lúc vừa khoá cống, quay đầu liền gặp chiếc xe BMW màu trắng đậu ngay trước cửa.
Có điều, chiếc xe này trông quen thật.
Kính xe được hạ xuống, Diêm La Thất Sát nở một nụ cười thật quyến rũ, đường cong trên môi vô cùng quyến luyến.
Tô Lăng liếc hắn, nàng mở cửa xe ngồi vào ghế lái phụ một cách rất đỗi tự nhiên.
Nàng tựa lưng vào ghế, cởi túi xách bỏ lên phía trước xe, ra lệnh cho Diêm La Thất Sát "Mau đưa tôi tới công ty, tôi bị muộn mất rồi"
Diêm La Thất Sát không trả lời, lập tức khởi động xe và lái xe rời khỏi nhà Tô Lăng.
Hắn định hướng đường đến một quán ăn sáng, là một quán phở sáng.
Hẳn dừng xe ngay bên cạnh quán ăn, trong lúc Tô Lăng đang ngơ ngác bên ghế lái phụ thì hắn đã tiến đến mở cửa và mời nàng xuống xe.
"Vị tiểu thư xinh đẹp, xin mời"
Tô Lăng trừng mắt với hắn, nàng đang lo sợ mình bị muộn giờ làm hẳn lại cố ý đưa nàng tới đây? Nàng dỗi hắn "Tôi không có thời gian mà rảnh rỗi để ngồi ăn sáng cùng anh"
"Đã muộn rồi thì để cho nó muộn luôn đi"
"Người bị trừ lương là tôi chứ không phải anh"
Cho nên anh mới dám mạnh mồm như thế.
Nàng lườm hẳn, sau đó khoanh tròn hai tay nhất quyết không chịu xuống xe cùng hắn vào trong.
Diêm La Thất Sát chống một tay lên khung xe phía trên đầu Tô Lăng, một tay còn lại móc chiếc di động ra nhấn gọi một dãy số. TruyenLau
Đầu giây bên kia lập tức trả lời "Alo?"
"Dương Dịch, cậu thử nói xem sáng nay Tô Lăng đi muộn có bị trừ lương không?"
Dương Dịch còn đang ngây người ở đầu giây bên kia, cuộc gọi này là từ âm phủ truyền đến hay sao? Người Y bắt đầu run rẩy từ khi nghe thấy âm thanh của Diêm La Thất Sát.
Hắn cố ý mở to loa, đưa di động sát mặt Tô Lăng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Diêm La La Thất Sát dương dương tự đắc nhìn nàng.
Vị Dương tổng nào đó hiểu ý, trả lời lại "Cô ấy hiện chưa cần phải tới công ty, lúc nào công ty cần sẽ gọi điện bàn giao công việc"
"Được rồi"
Diêm La Thất Sát trả lời một cách ngắn gọn, Dương Dịch ở đầu giây bên kia gật gù, dạ dạ vâng vâng.
Hắn cúp máy, lắc lắc di động trên tay mình, cười tự đắc "Bây giờ em đã chịu xuống xe chưa?"
Nàng nhíu mày, tên này trước đó hoá ra là ông chủ của Dương Tổng.
Con mẹ nó, Tô Lăng gặp đúng người rồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn bỏ tôm lên đĩa và bỏ đũa xuống, Diêm La Thất Sát cầm lấy con tôm lên tay, trực tiếp bóc vỏ ra và bỏ lại vào bát mỳ của Tô Lăng.
Nàng lúc đầu có chút khó chịu vì bị hắn lấy tôm đi, nhưng sau khi biết được là hắn bóc vỏ giúp mình liên cười nói trở lại.
Ai zaa, không nói trước làm người ta cứ tưởng...!
"Anh đúng là chu đáo"
"Khỏi phải khen"
sx)"
Tô Lăng cúi đầu cúi cổ dùng mỳ, rất nhanh trong bát của nàng chỉ còn lại nước.
Nàng liếc mắt qua tô của Diêm La Thất Sát, phát hiện hẳn không động dù chỉ một sợi mỳ.
Mỳ trong bát của hắn đã nở ra, rút hết nước, sợi mỳ trở nên dày và trắng hớ.
"Anh không cảm thấy phí thức ăn sao?"
"Ai bảo em gọi làm gì?"
"Ai bảo anh không ăn"
"Em không gọi thì đã không thừa"
"Anh ăn hết thì đã không thừa"
Tô Lăng cứng miệng cãi lại.
Nàng uống một hớp nước, tiếp tục nhăn mặt với hắn "Ngồi đấy mà cãi lí"
"Được rồi"
"Được rồi cái gì? Bây giờ tôi lấy bát mỳ đổ lên đầu anh là được rồi chứ gì?"
"Em dám"
Diêm La Thất Sát chợt mặt lạnh, Tô Lăng vẫn trừng mắt lườm hắn.
Nàng mở túi xách lấy ra một tờ tiền đập mạnh tay xuống bàn, nàng trả tiền cho phần ăn cho hai bát mỳ, sau đó cất bước bỏ đi khỏi quán ăn..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.