Ánh sáng đã bắt đầu xuất hiện những tia ấm áp...!
Khí trời ở Thuỷ Tộc thay đổi theo mùa, không lạnh lẽo giống như Ma giới.
Tuý Linh tỉnh lại từ rất sớm, nàng có thói quen vươn vai hít thở khí trời một chút.
Nàng ưỡn người, đưa hai tay lên cao, ánh mắt nhìn thẳng cho đến khi cảm thấy chói mắt mới dám nhìn xuống.
Nàng mỉm cười, liếc nhìn tiên cảnh nơi đây.
Có lẽ, đây là lần cuối cùng nàng được hít thở không khí trong lành ở Thủy Tộc, nàng thật tham lam, hít thở một hơi thật dài và thật sâu.
"Sau này không biết có thể trở về không nữa"
Nàng quay trở lại thư phòng, cái tên Ngạn Phong còn chưa muốn tỉnh lại.
Đêm qua hắn uống rất nhiều, muốn tỉnh cũng mất nửa ngày trời.
Nữ nhân tiến đến bàn trang điểm, cầm cây lược gỗ nhẹ nhàng chải tóc.
Nàng nhìn thật kỹ gương mặt của mình trong gương, làm da bóng bẩy mềm mại không một chút tạp chất lẫn vào.
Chỉ có điều, làn da của nàng bị khô, cần cấp thêm độ ẩm.
Tiết trời ở ma giới rất lạnh, cho nên Tuý Linh luôn luôn phải điều tiết làn da của mình bằng cách vận khí, làm ấm cơ thể. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngạn Phong bị ánh sáng quá mạnh từ khe cửa sổ chiếu vào mặt.
Hản bất chợt tỉnh lại, hai mắt từ từ mở ra.
Cơn đau đầu ập đến, tựa như búa bổ lên đầu.
Website TruyenLau.com
Hắn ưỡn mình ngồi dậy trên giường, vận khí tức cho xoa dịu cơn đau đầu.
Tuý Linh cảm nhận được ma khí trong phòng, nàng hoảng hốt quay đầu nhìn Ngạn Phong.
"Ngạn Phong, lập tức thu lại ma khí"
Nàng nhanh chân tiến đến đóng cánh cửa sổ, dùng linh khí bao phủ lấy căn phòng.
Ngạn Phong thu lại khí tức trên người, một cỗ đau đầu bất cập ập đến khiến hắn ngã khụy xuống. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hản đưa hai tay ôm lấy đầu, đau đớn la lên thành tiếng "Áaaaa"
Nồng độ rượu của Thuỷ Tộc thật mạnh, đêm qua không biết hắn đã uống qua bao nhiêu là rượu.
Tuý Linh đã chuẩn bị sẵn cho hắn một bát canh giải rượu được nấu từ thảo dược.
Nàng bưng bát canh tiến đến giường đưa cho Ngạn Phong uống.
"Canh giải rượu, mau uống cho đỡ đau đầu"
Cái gì mà tình cũ, cái gì mà giao nộp phu quân của nàng? Nàng còn lo lắng cho hắn chưa hết phần hắn lại dám nói ra những lời như thế? "Ngài, tốt nhất yên phận một chút"
"Bổn tôn không cần nàng nhắc nhở"
"Ta chỉ thuận miệng cảnh cáo, ngài tự mình định đoạt đi"
"Đã rõ thưa Ma Hậu đại nhân"
Ngạn Phong nở một nụ cười lưu manh, Tuý Linh nhếch mép, lườm hẳn một ánh mắt.
Suốt ngày chỉ biết trêu chọc nàng.
Ngạn Phong theo nàng ra trước đại sảnh hít thở khí trời...!
Quả nhiên, không khí ở Thuỷ Tộc vô cùng trong lành và dễ chịu.
Nàng một lần nữa vươn vai ưỡn mình, mái tóc xõa xuống ngang vai.
Bất ngờ, nàng bị ai đó ôm lấy nửa người, bay lên không trung.
Tuý Linh quay đầu, hoá ra là Ngạn Phong.
Hắn đáp người xuống trên cành cây.
Ngạn Phong để nàng ngồi xuống, khí trời trên cao dễ chịu hơn nhiều, lại vô cùng mát mẻ.
Tuý Linh đưa đôi mắt nhìn xuống cảnh vật bên dưới, trên này rõ thật cao, nàng có thể nhìn thấy bên kia cung điện của Thủy Hậu và Thuỷ Quân.
Nàng cao hứng, chỉ chỉ tay về phía trước "Ngạn Phong, mau nhìn xem bên kia thật đẹp"
Trên mái đình của Thuỷ Cung Điện, ánh sáng chiếu vào tạo thành một mảng lấp lánh mờ ảo.
Ngạn Phong đặt người nàng trong lòng, hắn để Tuý Linh tựa vào ngực mình dễ dàng ngắm cảnh từ trên cao nhìn xuống.
Cảnh vật tuy đẹp nhưng làm sao đẹp bằng nữ nhân trong lòng? "Nếu như có thể ngắm vào lúc ánh trăng chiếu xuống, ta sẽ không cảm thấy hối tiếc"
"Bôn tôn sẽ cùng nàng đợi tới lúc trắng lên"
"Ừm".
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.