Ngạn Thần ngồi bên ngoài phòng khách, đợi lúc Tô Nhiên từ phòng ngủ của mình trở ra.
Tô Nhiên liên là phát hiện ra hẳn, cô nhẹ nhàng bước lại gần phòng khách "Ngạn Thần"
Hắn quay đầu, nở một nụ cười.
Ngạn Thần đứng lên khỏi ghế, tiến đến trước mặt Tô Nhiên.
Hắn vươn tay, vén mấy lọn tóc giúp cô.
"Em cả ngày hôm nay đi đâu thế? Có biết tôi đợi em cả buổi trời không?"
Cô nhẹ nhàng nâng cánh môi, nở một nụ cười dịu dàng trên đôi môi "À, tôi chỉ đi dạo một vòng rồi tiện ghé vào cửa hàng mua chút đồ thôi"
Hiện tại, Tô Nhiên đã rất nhanh tiếp cận được thế giới mới này.
Cô đã nhận thức được mọi thứ và khôi phục được một phần kí ức trước đó về bản thân mình.
Mọi thứ trong mắt cô hiện tại quá dễ dàng, cô không cảm thấy lạ lẫm hay chưa kịp tiếp thu như lúc vừa mới trở lại nữa.
"Ngạn Thần, anh đói bụng không?"
Hắn lắc đầu, tuy nhiên ánh mắt vẫn dán chặt lên người Tô Nhiên có ý thăm dò cảm xúc.
Chợt, Tô Nhiên quay người bỏ vào phòng bếp. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô mở tủ lạnh lấy ra một chai nước ép hoa quả và rót ra ly tự mình uống cạn một hơi.
Ngạn Thần nhấc bước chân tiến lại gần người cô, hản đặt tay lên chiếc ly đựng nước Tô Nhiên vừa uống.
Hắn liếc là chau mày kiếm, ánh mắt hiện lên tia không vui và lập tức giật lấy chiếc ly cùng chai nước ép cất đi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Trời lạnh thế này mà em dám uống đồ lạnh?"
"Tôi có thấy lạnh đâu?"
Tô Nhiên cau mày, cô không vui vì bị hắn tuỳ tiện giật lấy đồ từ tay của mình.
TruyenLau.com
Hắn cầm tay cô lên, quả thực cô ăn mặc rất mỏng manh mà lại không bị lạnh.
Bàn tay của Tô Nhiên rất ấm áp, không như hắn nghĩ.
Tô Nhiên làm ra vẻ giận dỗi hắn, cô quay trở lại phòng ngủ.
Ngạn Thần theo cô vào phòng, hắn tính ngồi trên chiếc sopha mình vẫn thường ngồi thế nhưng nó đã không có ở trong phòng này nữa.
"Mùi hương trên người anh"
Tô Nhiên chợt quay đầu, cô cười cười nhìn hắn.
Ngạn Thần là một tên ngốc đấy à, những loại vấn đề này cũng hỏi ra cho được.
Cô dí vào tay hắn mấy khay thịt bò mỹ được đóng gói lại.
Tô Nhiên nghiêm túc ra lệnh "Mau giúp tôi rửa nó, nhưng chỉ rửa qua thôi chứ đừng kĩ quá"
"Em dám bảo tôi làm mấy việc này?"
Tô Nhiên khoanh tròn hai tay trước ngực, ánh mắt cảnh cáo "Anh có muốn ăn lẩu không?"
Chưa đợi hắn trả lời, cô lại tiếp lời "À, cho dù không ăn cũng phải làm, bởi vì anh đang ở nhờ nhà của tôi"
What the f*ck! Ngạn Thần tức đến mức không phản bác lại được một câu nào.
Hắn mím mím môi, làm theo những gì Tô Nhiên sao bảo.
Đúng là...miếng ăn là miếng nhục!! Tô Lăng đợi cả ngày trời cũng không thấy Diêm La Thất Sát đâu.
Nàng có chút thất vọng, tuy nhiên vẫn phải ghé cửa hàng một mình mua thêm đồ dùng lẩu.
Lúc vừa mới bước chân vào cửa hàng, nàng chợt phát hiện Diêm La Thất Sát đang lựa chọn đồ phía trong.
Tô Lăng có chút thất thần nhìn hẳn, song nhẹ nhàng tiến đến gần mà không để hắn phát hiện ra.
Nàng nghịch ngợm đưa tay bịt mắt Diêm La Thất Sát lại.
Hắn ngửi thấy mùi hương quen thuộc khẽ mỉm cười, nhưng mà từ lúc Tô Lăng bước vào hẳn đã phát hiện ra rồi.
Chỉ có ngốc như Tô Lăng mới để hản lừa được thôi..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.