Tô Lăng thẫn thờ, nàng hiện tại giống như người vô gia cư.
Không lấy một tin tức của em gái, bạn trai thì không có cách nào để liên lạc.
Cuộc sống này đôi lúc thật biết trêu ngươi.
Rốt cuộc thì các người đã đưa em gái của tôi đi đâu? Tôi chưa cho phép các người lấy đâu ra cải quyền dẫn con bé đi mà không nói cho tôi một tiếng.
Hốc mắt của Tô Lăng rưng rưng nước mắt, nếu như sau này cuộc sống không có Tô Nhiên nữa nàng phải làm sao để tìm niềm vui đây? Ánh mắt của nàng giống như đã chết, căn bản hiện lên tia máu.
Diêm La Thất Sát, anh mau xuất hiện cho tôi! Giường như, lòng nàng đang gào thét, nàng muốn phát điên lên, nàng muốn gặp hắn ngay lúc này.
Nàng nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt lạnh lẽo đến vô hồn.
Cuối cùng, nàng đứng lên khỏi ghế đá, rời đi khỏi công viên.
Tô Lăng không trở về nhà chú Thẩm mà trực tiếp trở về nhà mình.
Lúc đi qua tiệm hoa, nàng dừng chân ghé lại, đứng thất thần nhìn cánh cửa tiệm bị khoá chặt.
Có vẻ như tiệm hoa đã bị phong trần rất nhiều ngày.
Cảnh vật xung quanh buồn không lên tiếng, nàng cũng không lên tiếng mà đứng nhìn nó.
Người đâu rồi? Người đi hoa cũng buồn thay không muốn nở rộ nữa.
Nàng vô thức nở một nụ cười, nhấc chân tiến lên phía trước mấy bước.
Bàn tay Tô Lăng đưa ra từ túi áo, nàng sờ sờ hình ảnh những bông hoa được vẽ điêu luyện trên bức tường.
Hoa đẹp quá, nhưng hoa cũng lạnh lẽo quá.
Diêm La Thất Sát cau mày không hiểu những hành động quái lạ của Tô Lăng.
Hắn lẩm nhẩm trong miệng "Ngốc này, em không biết lạnh đấy à?"
Website TruyenLau.com
Nàng rời khỏi tiệm hoa, trở lại ngôi nhà của mình.
Cánh cửa nhà cũng bị khoá lại, trông nó thật lạnh lẽo và đáng sợ.
Nàng tiến đến gần, cầm lấy ổ khoá lên.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thôi chết, nàng không mang theo chìa khóa! Nàng cau mày, buông tay chiếc ổ khoá lạnh ngắt kia ra rồi lùi ra mấy bước.
Cổng nhà cao quá, nàng cũng không thế trèo lên sân thượng được.
Thật xui xẻo. Website TruyenLau.com
Tô Lăng đá đá mấy hòn đá nhỏ dưới chân, nàng bắt đầu cảm thấy khó chịu rồi.
Miệng nàng đầy ắp đồ ăn, nàng nhai đi xuống, hình như nàng bị nghẹn, nàng đưa nước lên uống, tiếp tục nhai nuốt đi xuống.
"Ưm"
Diêm La Thất Sát cười cười, xem cái bộ dạng ngốc nghếch của nàng đi.
Chợt, nương của hắn đi đến.
Diêm La Thất Sát lập tức thôi nhìn xuống nàng.
Hản quay đầu, tiến trước mái đình của Mạnh Bà bước tới.
"Nương, sao người lại tới đây"
"Ta không thấy con liền hớt hải tới đây tìm"
"Con không sao nữa đâu"
Diêm La Thất Sát cười cười, hẳn kéo ghế xuống cho nàng ngồi xuống.
Mạnh Bà ngồi cạnh đùa một câu "Không biết phải lòng cô gái nào mà suốt ngày tới thăm lão bà, lão sắp cạn kiệt trà để mời ngài rồi"
Nàng đưa tay che miệng cười cười, liếc mắt cảnh cáo Diêm La Thất Sát "Ta chẳng phải đã bảo con ngồi yên trong điện sao? Không nghe lời chạy tới đây cho kiệt sức"
Hản không trả lời mà ngồi xuống bên cạnh người nàng, trực tiếp rót trà cho mình và nhấp một ngụm.
Trà lạnh quá, hắn cau mày đặt ly trà xuống.
"Nương, trà này lạnh rồi"
"Ta vừa uống trà từ phía điện của Diêm Vương, bây giờ không khát"
Hắn gật gật đầu, ánh mắt trở nên rất lạnh.
Nàng ngồi nói chuyện với Mạnh Bà một lúc rồi đưa Diêm La Thất Sát trở về điện nghỉ ngơi.
Tô Lăng ăn một bữa thật no..
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
Ngạn Thiếu Truy Tìm Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.