Trương Lục Nương làm y phục mất ba ngày, trong đó còn gồm có một đôi giày, một đôi bao tay.
Sau khi Phó Yểu thay đổi y phục thì y phục cũ được Tam Nương lặng lẽ bỏ vào một cái tráp, đặt trước tượng Tam Thanh.
Đại Lang ghé sát vào thì thấy những đóa hoa mai màu đỏ trên y phục cũng không phải là hoa mai, mà là vết máu.
“Đây là…”
Tam Nương không ngẩng đầu lên mà nói: “Đừng chạm vào, đừng hỏi, cũng đừng nghĩ gì.”
“A.”
Tuy Tam Nương không nói, Phó Yểu tâm trạng khá tốt lại nói cho hắn: “Giống với những gì ngươi thấy, thứ trên đó là máu. Hung thủ rất tàn nhẫn, một đao đ.â.m thẳng vào ngực, m.á.u chảy ra dính hết lên đó.”
“Là ngài?” Đại Lang hút một ngụm khí lạnh, không ngờ lại có người dám ra tay với quan chủ.
“Là một con quỷ xui xẻo. Ta chỉ là tình cờ chiếm lấy cơ thể của nàng thôi.” Phó Yểu nói: “Nhưng vẫn hơi muộn chút, thời tiết nóng nên vài bộ phận bị hư hỏng, ta phải thay đổi từng chút một.”
Đại Lang lúc này mới hiểu: “Cho nên ngài mới muốn lưỡi của ta?”
TruyenLau
“Thế thì?”
“Ừm… Cảm ơn ngài đã cứu phụ thân ta, ngài muốn lưỡi thì cứ lấy đi, ta sẽ không kêu đau.” Đại Lang hơi sợ hãi nói. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Thật à? Cắt lưỡi đau lắm đấy.” Phó Yểu nhỏ giọng nói: “Nhân lúc ngươi vẫn còn ý thức, sẽ có một cây d.a.o luồn vào miệng ngươi…”
“Ngài vẫn nên đánh ta ngất xỉu đi.” Đại Lang sắp khóc đến nơi rồi. Chỉ tưởng tượng tới cảnh đó thôi là hắn đã thấy thật kinh khủng.
“Cho nên, có hối hận không?” Phó Yểu hỏi.
Đại Lang nghĩ một hồi, thành thật nói: “Có lẽ ngay lúc đau đớn sẽ thấy hối hận một chút.”
“Ha ha.” Phó Yểu cười một tiếng: “Lừa ngươi thôi. Không cần phải dùng d.a.o thật, giờ lưỡi của ngươi đã là của ta rồi. Để chúc mừng, tối nay ta sẽ mang các ngươi đi xem chuyện đời.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Hả?” Đại Lang không hiểu: “Nhưng ta vẫn có thể nói chuyện được mà.”
“Hiện giờ ngươi đang là quỷ, quỷ nói chuyện cần dùng lưỡi à?” Phó Yểu ghét bỏ nhìn hắn: “Nhưng ngươi như này, mai sau đừng có nảy sinh ý định đi thi khoa cử.”
“Là vậy sao?” Đại Lang vui vẻ nói: “Ta sẽ không bị câm.” Nhưng sau đó, hắn lại nhớ tới: “Nếu quỷ đã không cần lưỡi để nói chuyện thì sao Tam Nương tỷ tỷ lại…” Nói lắp.
“Bởi vì đó là trời sinh.” Phó Yểu nói.
Đại Lang cẩn thận liếc nhìn Tam Nương, hỏi: “Thế… không khỏi được à?” “Sao lại không khỏi được.” Phó Yêu hỏi ngược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Vừa dứt câu, Tam Nương ở bên cạnh đã ngẩng đầu lên. Nàng ta há miệng, một lúc sau mới nói: “Có thể, khỏi sao?”
“Nhìn ta làm gì.” Phó Yểu nói: “Ta cũng không biết chữa tâm bệnh.”
…
Trời dần tối, toàn bộ thôn dân gần núi đã chìm vào giấc ngủ say. Chỉ thi thoảng vang lên tiếng chó sủa, nhưng chỉ chớp mắt, mọi thứ lại trở về im lặng.
Lúc này, trên con đường nhỏ giữa núi, có hai kẻ một thân bạch y nâng kiệu, lắc lư đi trên đường núi như trên đất bằng, hai bên cỗ kiệu lại có một nam một nữ cũng mặc bạch y đi theo.
Nếu cảnh tượng này bị người khác nhìn thấy, chắc chắn bọn họ sẽ sợ tới mức chạy trối chết.
“Quan chủ, hình như giờ chẳng còn ai cả.” Đại Lang chột dạ nói. Lúc này đã là nửa đêm, xung quanh lại vắng tanh khiến hắn hơi sợ.
Phó Yểu ngồi trong kiệu, thân hình hòa nhập vào bóng đêm: “Nếu còn một nửa người ta sợ rằng sẽ dọa ngươi mất.”
“…”
May mà tốc độ của bọn họ rất nhanh, trong nháy mắt đã thấy đèn lồng treo bên ngoài cửa thành.
Lúc này cửa thành đã đóng, nhưng bọn họ vẫn có thể đi xuyên qua cửa thành, tốc độ nhanh tới mức binh lính phía trên chỉ thấy hoa mắt.
Trong thành lúc nửa đêm rất yên tĩnh, ngoại trừ mấy nơi ăn chơi thì phần lớn đều đã tối đen.
Chính vì điều ấy, nên khi một tửu lầu vẫn còn sáng đèn, nơi ấy lập tức nổi bật giữa màn đêm.
Lúc này tiểu nhị bên trong đã lau khô bàn ghế, đang định đóng cửa tửu lầu rồi tắt đèn ra về thì đột nhiên nhìn thấy mấy người mặc bạch y không biết đã đứng trước cửa từ lúc nào, khiến hắn sợ tới mức xém chút nữa cơn buồn ngủ bay mất hết: “Các ngươi…”
“Ăn cơm.”
“Nhưng chúng tôi chuẩn bị đóng cửa rồi.” Tiểu nhị cũng xem như là người có kiến thức rộng, mặc dù thấy hơi sợ nhưng vẫn không cho bọn họ vào trong.
Tửu lầu của bọn họ làm ăn khá, ngày nào mà chẳng bận rộn tới tận nửa đêm, có lúc gặp được khách tới lúc khuya, nhưng gần như lúc nào họ cũng lấy lý do hết nguyên liệu nấu ăn để từ chối.
Hơn nữa mấy vị này… Hắn có cảm giác không giống người…
Tiếng động ngoài cửa thu hút chưởng quầy, khác với những tửu lâu khác, vị chưởng quầy ở đây là nữ.
“Sao thế?” Lúc đi tới cửa, nàng xém chút nữa đã đóng sầm cửa lại, nhưng cuối cùng vẫn cố gắng kiềm chế, cười xin lỗi: “Khách quan, trong bếp của chúng tôi đã hết nguyên liệu tươi mới…”
Ý từ chối rất rõ ràng.
Nhưng Phó Yểu là người như nào chứ, đêm nay nàng vì mỹ thực mà tới, chưa được tận hứng thì sao có thể trở về.
“Không sao, đầu bếp mới là được.” Chưởng quầy và tiểu nhị: “?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh