Tô Thu Lâm vốn tưởng rằng xà phòng của mình sẽ khiến Lục An tiên sinh kinh ngạc, nhưng Lục An tiên sinh lại chỉ để quản gia nhận quà, cũng không thèm xem một cái.
“Tiên sinh, ngài không nhìn thử là gì sao?” Tô Thu Lâm mong chờ nói: “Đây là thứ mà ta tốn nửa tháng để phát minh ra đó.”
“Dùng nửa tháng để tạo ra xà phòng thơm?” Lục An tiên sinh lạnh mặt nói: “Tâm ý của ngươi lão phu nhận, nhưng lão phu không thiếu mấy thứ này. Thẩm Bình, tiễn khách.”
Thế là Tô Thu Lâm còn chưa kịp nói thêm gì đã bị người đuổi ra khỏi cửa.
Hạ nhân đuổi hắn ta còn nói: “Nếu ngài có thời gian làm mấy thứ này thì không bằng tập trung đọc sách, tiên sinh không tức giận mới là lạ.”
“Nhưng cứ đọc sách mãi thì có ích lợi gì.” Tô Thu Lâm không phục: “Đám mọt sách chỉ biết lý luận suông mà thôi, muốn dùng được phải dựa vào khoa học kỹ thuật!”
Hạ nhân không hiểu hắn ta đang nói gì, vội vã bảo hắn nhanh rời đi.
Tô Thu Lâm rơi vào đường cùng, đành phải tức giận rời khỏi Phương gia thôn, hắn ta thề phải bán xà phòng nhiều tới mức mọi người đều biết, để lão nhân kia nhận ra mình đã bỏ lỡ khối ngọc tài hoa cỡ nào.
Trong nhà trúc, Lê Phùng Niên đang giúp hắn ta cầu tình: “Tiên sinh, gia cảnh Tô huynh không bằng ta, lại không muốn hỏi xin từ phụ mẫu nên mới muốn tự lực cánh sinh.”
Lục An tiên sinh nói: “Ngươi không cần nói tốt giúp hắn, cho dù hắn tốt hay xấu thì ta cũng không có ý định nhận hắn làm đệ tử. Vì trả lại ân tình cho phụ mẫu ngươi nên ta mới nhận ngươi. Nửa tháng này, sự chăm chỉ và chịu khó của ngươi ta đã thấy, ta có thể nhận ngươi làm đệ tử, nhưng ngươi phải có sự chuẩn bị trước. Tuổi tác ta đã cao, có thể sống được bao lâu nữa cũng không biết. Nếu may mắn thì ta có thể dạy ngươi thêm vài năm, nếu không may thì tới lúc đó ngươi còn phải từ biệt lão sư, học lại từ đầu.”
Lê Phùng Niên lập tức hiểu ra nguyên nhân mà tiên sinh luôn lạnh mặt với Tô huynh.
Đã bái sư thì tất nhiên chỉ bái một người, một lòng một dạ hết đời mới phải.
“Đệ tử đã hiểu.” Lê Phùng Niên quỳ xuống: “Được đi theo ngài học hỏi là điều mà đệ tử mơ ước từ lâu, đệ tử tuyệt đối không hối hận.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
…
Tô Thu Lâm trở lại huyện thành, tiếp tục buôn bán xà phòng.
Để được mọi người chú ý, hắn ta còn chuẩn bị nước màu để pha. Giờ chỉ có hoa cúc, thế nên xà phòng có mỗi màu vàng, nhưng việc này vẫn giúp xà phòng của hắn ta nổi bậc giữa huyện thành. TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Sau vài ngày buôn bán không tệ, Tô Thu Lâm quyết định mở rộng sản xuất. Nhưng ngay khi hắn định tuyển thêm người làm thì cửa hàng của hắn bị người khác đến phá hỏng trong đêm, toàn bộ dụng cụ làm xà phòng bị người khác cướp mất, ngay cả hắn ta cũng bị bắt lại.
TruyenLau.com
Tô Lâm Thu bấy giờ mới nhớ ra, trị an ở cổ đại tệ đến mức nào. Trên người hắn ta mang theo báu vật, chắc chắn sẽ bị người khác dòm ngó, hiện giờ hắn có còn mạng để về không cũng là một vấn đề lớn.
“Xin các vị hảo hán tha mạng!” Đứng giữa tiền tài và tính mạng, Tô Thu Lâm không chút do dự mà chọn vế sau: “Các vị muốn biết gì ta đều sẽ trả lời, xin hãy đao hạ lưu nhân!”
“Tên tiểu tử này rất biết điều đấy.”
“Người đời hay nói mấy tên thư sinh rất có cốt khí, ta thấy cốt khí của tên này chẳng ra gì cả.”
Đám bắt cóc vừa nói cười vừa bắt hắn ta giao nộp cách tạo xà phòng.
Tô Thu Lâm nghe cuộc trò chuyện của bọn họ thì biết đối phương đã điều tra hắn ta kỹ càng, nếu không sẽ không biết hắn ta là một thư sinh.
Hắn ta nghe lời mà viết cách làm xà phòng ra, sau đó nói: “Tất cả đều ở đây, các vị có thể lấy hết, ta tuyệt đối sẽ không báo quan.”
“Đúng là cái đồ nhu nhược.” Đám bắt cóc thấy hắn ta vừa yếu đuối vừa nhát gan, thứ cần lấy cũng đã lấy được thì mỗi người nhổ một ngụm nước miếng lên người hắn, sau đó mới rời đi.
Đợi đám bắt cóc đi hết, Tô Thu Lâm mới vô lực ngã trên đất, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Hắn ta nhìn căn phòng hỗn loạn, thật sự muốn òa khóc.
Những điều này khác xa với tưởng tượng của hắn ta.
Một người không quyền không thế, cho dù có tiền cũng là có tội sao?
Nhưng nếu nói thế thì những tri thức hiện đại mà hắn ta nắm trong tay còn có ý nghĩa gì nữa?
Sau một đêm dài ngẫm nghĩ, Tô Thu Lâm cảm thấy bản thân cần thiết bái Lục An tiên sinh làm sư phụ mới được.
Thi cử là con đường duy nhất mà bình dân có thể dùng để bò lên trên. Chỉ cần hắn ta trở thành đệ tử của Lục An tiên sinh thì cho dù không thi đậu khoa cử, cũng có thể mượn danh tiếng làm chuyện lớn, ít nhất sẽ không bị người khác tùy ý bắt nạt như lúc này.
Trước khi bái sư, hắn ta cần phải tới đạo quan để đổi ít bạc. Bạc của hắn ta đã bị đám cướp bóc kia mang đi cả rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh