Từ khi cơ thể của hắn bị người khác chiếm thì không còn ai nghe được hắn nói chuyện nữa. Không ngờ hôm nay lại gặp liên tục ba người có thể thấy hắn, thậm chí còn nhận ra hắn.
“Chẳng lẽ ngươi không phải Tô Thu Lâm à?”
“Là ta.” Tô Thu Lâm gần như muốn khóc thành tiếng: “Ta chỉ không ngờ rằng còn có người nhận ra ta mới thật sự là Tô Thu Lâm.”
…
Sáng sớm hôm sau, dưới chân núi, Tô Thu Lâm tỉnh lại nhìn căn phòng trúc trước mặt, trong lòng cảm thán.
Căn phòng bằng trúc này chắc là vừa mới xây xong, tối qua khi hắn ta đi ngủ thậm chí còn ngửi được mùi trúc nhàn nhạt.
Quả nhiên cổ đại vẫn là tốt nhất, chỉ cần một người có danh có tiền thì không cần phải trực tiếp ra lệnh, vẫn sẽ có người hầu hạ ngươi thật thoải mái.
Nhưng trước mắt, hắn không có thời gian nghĩ tới mấy chuyện này. Hắn ta vội vã rửa mặt, sau đó qua tìm Lê Phùng Niên ở phòng bên.
Hôm qua lúc bọn họ tới thì trời đã tối, thế nên cũng không gặp được chủ nhân của nhà trúc này là Lục An tiên sinh.
Hôm nay Lê Phùng Niên chắc chắn sẽ đi bái sư, hắn ta nhất định phải đi theo, có lẽ vị Lục An tiên sinh đó khi thấy dáng vẻ phi phàm của hắn thì sẽ thu nhận làm học trò.
Đến khi hắn ta tới phòng Lê Phùng Niên thì đã thấy Lê Phùng Niên dậy từ sớm. Cả hai dùng bữa sáng xong rồi mới đi gặp Lục An tiên sinh.
Lục An tiên sinh xem thư mà phụ thân Lê Phùng Niên gửi trước, sau đó mới nói: “Tuổi ta đã cao, vốn không có ý định thu nhận đệ tử nữa. Nhưng lúc còn trẻ ta từng nhận ân tình từ phụ thân ngươi, nên giờ cũng sẽ cho ngươi một cơ hội. Chỉ cần ngươi có thể vượt qua thử thách của ta thì ta sẽ nhận ngươi làm đệ tử.”
Đệ tử khác với học trò. Học trò chỉ là người mà ông từng chỉ dạy qua mà thôi, nhưng đệ tử lại là người mà ông sẽ thật sự dốc lòng dạy dỗ.
Với việc này, Lê Phùng Niên đã có sự chuẩn bị từ trước, hắn đáp: “Nếu ta không thể thông qua thử thách của tiên sinh thì ta cũng sẽ không ở lại đây. Mời tiên sinh ra đề.”
Lục An tiên sinh vuốt râu, cười nói: “Tinh thần của ta hiện tại chưa minh mẫn, sẽ không ra đề. Nửa tháng tiếp theo ngươi hãy ở lại đây, tới lúc đó có đủ tư cách hay không ta sẽ tự mình thông báo cho ngươi biết. Nếu không đủ tiêu chuẩn thì ngươi cứ tự rời khỏi đây là được.”
Website TruyenLau.com
Lê Phùng Niên không ngờ thử thách sẽ là kiểu này, cúi đầu tiếp nhận: “Vãn bối đã hiểu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Tô Thu Lâm đứng cạnh, thấy cả hai người đã nói chuyện xong nhưng Lục An tiên sinh lại không hề liếc nhìn hắn ta một cái thì nôn nóng lên tiếng: “Lão tiên sinh, ta cũng tới bái sư. Bản lĩnh của ta không nhiều, nhưng thơ từ ca phú còn có chút hiểu biết. Ta muốn trở thành đệ tử của ngài, có thể ở lại quan sát nửa tháng giống với Phùng Niên huynh được không?”
Lục An tiên sinh lúc này mới quay đầu nhìn hắn ta, sau đó nói với Lê Phùng Niên: “Ngươi trở về đọc sách đi.” TruyenLau.com
Lê Phùng Niên biết tiên sinh đang có ý đuổi mình đi, thế nên liếc nhìn bạn tốt một cái rồi lui ra ngoài.
Sau khi hắn rời đi, Lục An tiên sinh nói: “Sức lực của lão phu có hạn, chỉ có thể dạy dỗ một đệ tử. Ngươi vẫn nên đi mời vị tiên sinh khác đi, đừng nên lãng phí thời gian ở đây. Thẩm Bình, tiễn khách.”
TruyenLau.com
Tô Thu Lâm không ngờ vị tiên sinh này lại không ra bài theo lẽ thường, còn ngây ngốc nói: “Không, tại sao chứ! Lão tiên sinh, ta cũng là ngàn dặm xa xôi tới đây để cầu học ngài, tại sao ngài cho hắn cơ hội mà lại không cho ta?”
Lục An tiên sinh chỉ cười nhạt, đứng dậy rời đi phòng khách.
Quản gia cũng tiến lên tiễn khách, thậm chí cả tay nải của Tô Thu Lâm cũng đã được dọn sắn.
Sau khi Tô Thu Lâm bị đuổi ra ngoài, hắn ta nhìn tay nải, rồi lại nhìn căn nhà bằng trúc phía trước, vẻ mặt tràn ngập giận dữ.
“Chẳng lẽ vì ta không có một vị phụ thân là quan phụ mẫu, vậy nên mới bị đuổi ra ngoài sao? Cái gì mà danh sĩ đại nho, hóa ra cũng chỉ là hạng người xu nịnh!” Hắn ta khinh bỉ.
Lê Phùng Niên nghe được tiếng động đi tới, nhanh chóng kêu lên: “Tô huynh!” Hắn an ủi: “Huynh đừng nhụt chí, có lẽ đây chỉ là cách mà tiên sinh thử thách huynh thôi.”
“Thử thách ta?”
“Đúng vậy. Theo ta biết thì trước đây mỗi khi nhận đệ tử, tiên sinh đều sẽ tự mình đưa ra một thử thách. Tóm lại là chúng ta không thể dễ dàng từ bỏ được.” Lê Phùng Niên nói, do dự một lúc, hắn lại nói: “Nếu huynh ở bên ngoài thì về sau đừng trêu ghẹo ong bướm nữa, hiện giờ phải lo đọc sách mới đúng.”
Tô Lâm Thu được hắn khuyên giải thì chuyển giận thành vui, vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Ta chắc chắn sẽ khiến tiên sinh nhận ta làm đệ tử. Tới lúc đó huynh đừng có để bị đuổi đi đấy.”
“Sẽ không đâu.” Lê Phùng Niên không nhiều lời, thấy bạn tốt đã phấn chấn trở lại thì nói tiếp: “Giờ ta về phòng đọc sách tiếp đây.”
“Được, đi đi. Ta đi trước tìm phòng ở lại.” Tô Thu Lâm nói.
Tô Lâm Thu dạo quanh một vòng Phương gia thôn, không tìm được nơi nào hợp ý cả. Trong đầu hắn ta bỗng dưng nhớ tới bà chủ của Giang Nguyệt tửu lầu, cuối cùng quyết định trở lại huyện thành.
Hắn ta cũng không biết bà chủ còn dư phòng để hắn thuê hay không.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh