Từ hôm đó, Phương gia thôn dưới chân núi quen thêm một vị Thẩm thúc thu mua vịt của đạo quan. Mọi người xếp hàng bán vịt cho hắn, sau đó lại đi mua vịt con về nuôi.
Đám tiểu hài tử phá phách trong thôn cũng bắt đầu có chuyện để làm, đó là chăn vịt.
Các thôn xung quanh đều biết chuyện ở Phương gia thôn, thế là số nhà nuôi vịt lại ngày càng tăng lên.
Nuôi vịt chỉ cần thả ra ngoài thì nó sẽ tự ăn no rồi về. Hơn nữa xung quanh đạo quan cũng không có thú dữ, thậm chí cả rắn cũng ít, thế nên lượng vịt còn sống rất cao.
Chỉ cần nuôi sống một trăm con vịt là các thôn dân đã có một năm sung túc rồi, thế nên vịt trở thành tài sản có giá trị nhất ở mỗi gia đình.
Còn bên phía Giang Nguyệt tửu lầu, dù tăng số lượng vịt chua ngọt thì vẫn bán rất tốt, thậm chí những người mở tiệc mừng đều đặt vịt trước bên tửu lầu. Lâu dần, vịt chua ngọt của Thanh Tùng Quan trở thành món ăn có mặt mũi nhất trên bàn tiệc.
Các tửu lầu khác cũng thử làm món này, nhưng hương vị thì chẳng bao giờ giống được với Thanh Tùng Quan. Cho dù bọn họ có hạ giá xuống đi chăng nữa thì phần lớn khách hàng vẫn sẽ chọn mua vịt của Thanh Tùng Quan.
Ngay lúc mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp thì Đỗ huyện lệnh đột nhiên thấy bạn tốt của mình chạy vào.
“Có chuyện gì mà huynh lại hốt hoảng thế?” Ông ta cười hỏi.
Sau ngày Lâm huyện úy bị bắt, huyện thừa cũng không dám làm trái ý ông ta nữa, ông ta chuyển hết mọi chuyện về phủ rồi mới nhận ra cuộc sống của người dân khó khăn cỡ nào. Thế là ông ta giữ bạn tốt của mình lại, giúp bày mưu tính kế, quản lý nơi đây cho bình yên.
Ông ta biết bản thân mình tới đâu, nhiều khi còn cảm thấy người bạn tốt của mình thích hợp ngồi ở vị trí này hơn ông, thế nên khi thấy đối phương vội vã như vậy thì lập tức thấy tò mò.
“Tiên sinh tới!” Tôn Hạc không rảnh mà nói giỡn với ông ta: “Giờ chỉ cách huyện thành năm trăm dặm, nếu chúng ta đi nghênh đón ngay thì có lẽ sẽ gặp ở cửa thành.”
“Tiên sinh?” Đỗ huyện lệnh kinh ngạc, vội vã thả bút lông xuống. Ông ta và Tôn Hạc học cùng trường với nhau, người duy nhất để bọn họ gọi là tiên sinh chỉ có một, chính là đương kim đại nho danh chấn thiên hạ – Lục An tiên sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Nguồn copy từ TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nhưng tiên sinh năm nay đã gần bảy mươi tuổi, sao còn tới đây nữa? “Huynh cứ chuẩn bị tốt đi đã, trên đường ta sẽ nói huynh biết.” Tôn Hạc nói. “Không cần chuẩn bị, đi luôn đi.”
Hai người vừa rời khỏi huyện nha thì Tôn Hạc nói: “Huynh còn nhớ mấy chuyện ly kỳ chúng ta đã gặp phải không? Ta thấy chuyện này quá kỳ diệu, thế nên lúc viết thư cho tiên sinh có nhắc tới, nói rằng mọi thứ trên đời chưa chắc đã “tin là có, không tin là không”. Sau lần đó, tiên sinh hồi âm cho ta, ta cũng chỉ xem như bình thường. Ai ngờ lúc nãy gia phó của tiên sinh cưỡi ngựa tới, nói rằng giờ tiên sinh đang cách thành trăm dặm, hơn nữa người đó còn hỏi ta chuyện quỷ thần có phải là thật không. Vậy thì chắc chắn là tiên sinh tới đây vì mấy chuyện đó.”
Tôn Hạc nói tới đây là lại thấy hối hận: “Nếu sớm biết tiên sinh sẽ tới thì ta nên tự mình tới Lục An một chuyến.”
Khiến tiên sinh phải bôn ba đường dài vì ông như vậy, lòng ông thấy rất xấu hổ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Chuyện đã vậy rồi, hối hận cũng vô dụng.” Đỗ huyện lệnh nói: “Chúng ta nhanh đi đón người trước đã. Đúng rồi, Đỗ Minh, ngươi tới chỗ Giang chưởng quầy, bảo nàng ta chuẩn bị một bàn tiệc thanh đạm, ta muốn đãi khách. Vịt chua ngọt cũng để lại mấy con, ta muốn tiên sinh nếm thử món ăn nổi tiếng ở đây.”
“Vâng, tiểu nhân lập tức đi thông báo.” Đỗ Minh biết thời gian cấp tốc nên nhanh chóng chạy về phía Giang Nguyệt tửu lầu.
TruyenLau.com
Giang Nguyệt tửu lầu, Giang chưởng quầy và Dương Anh đang đối chiếu sổ sách, thấy Đỗ Minh tới thì hỏi: “Sao nay tới sớm vậy? Là Huyện Tôn đại nhân muốn đãi tiệc tối nay sao?”
Từ khi phu thê hai người trở về, Huyện Tôn được nếm thử vịt chua ngọt và thịt kho tàu là thỉnh thoảng lại tới ăn. Tính ra, vịt chua ngọt được nhiều người săn đón như thế một phần cũng là nhờ công của Đỗ huyện lệnh.
“Không phải tối nay, lão gia ra lệnh cho các ngươi ngay bây giờ lập tức chuẩn bị một bàn tiệc thanh đạm.” Đỗ Minh thở hổn hển nói: “Bữa tiệc này không thể quá đơn giản, các ngươi phải chuẩn bị cho thật tốt.”
Một vị đại nho như Lục An tiên sinh, chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.
Đỗ Minh nghĩ vậy thì nhanh chóng dặn dò: “Vị khách sắp tới không phải người thường, nếu được người đó khen ngợi thì tửu lầu của các ngươi về sau sẽ thật sự nổi danh.”
“Thật?” Giang chưởng quầy chỉ mới nghe thôi là đã hiểu ý hắn: “Ta lập tức chuẩn bị.”
“Còn nữa, phải có vịt chua ngọt với thịt kho tàu.” Đỗ Minh dặn thêm một câu. “Không thành vấn đề.”
Dương sư phụ bận rộn trong bếp, khoảng hai khắc sau, trước cửa tửu lầu xuất hiện một chiếc xe ngựa. Sau đó, Đỗ huyện lệnh tự mình đỡ một vị lão giả tóc trắng xóa xuống xe…
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh