“Ngươi phải rao to lên, nếu ngươi không mời khách thì ai biết ngươi bán cái gì chứ.” Vị huynh đệ ở cạnh dạy bảo.
Dù rằng được người khác khuyên bảo, nhưng mãi tới khi dọn quán vào giờ sửu, Triệu Hưng Thái vẫn không bán được bao nhiêu.
Trên đường về đạo quan, Tam Nương biến mất hai ba canh giờ đã trở lại.
“Bên phía chùa Đại Từ Ân, đã chuẩn bị xong. Hỏi đưa sách tới đâu.” Tam Nương nói.
“Không cần đưa, tối mai chúng ta qua chùa.” Phó Yểu nói. “Vâng.”
Triệu Hưng Thái ở bên cạnh nghe hai nàng nói chuyện, ủ rũ đẩy xe đẩy, không biết đang nghĩ gì.
Sau khi về đạo quan, phu thê Giang chưởng quầy cố ý đợi bọn họ về. Sau khi biết Triệu Hưng Thái thất bại, ba người và Tam Nương lập tức ngồi quanh một cái bàn, bàn lại cách kiếm tiền, còn Phó Yểu thì lên nóc nhà uống rượu với Triệu lão gia tử.
“Hình như rượu lần này không giống lần trước?” Triệu lão gia tử bất mãn nói. So với quỳnh tương ngọc dịch lần trước, rượu gạo lần này thật sự quá nhạt nhẽo.
“Ngài nhớ lầm rồi.” Phó Yểu nói.
Triệu lão gia tử nhún vai: “Tâm trạng ngài dường như không tốt lắm.” “Ta biểu hiện rõ vậy à?”
“Nếu không sao ngài lại tới tìm ta uống rượu?”
Phó Yểu im lặng uống nốt chén rượu gạo, rồi đặt chén xuống: “Ta có một vị huynh trưởng, lúc ta còn nhỏ, huynh ấy lúc nào cũng bảo vệ ta. Hiện giờ ta đã trưởng thành, đủ khả năng thực hiện nguyện vọng của huynh ấy, nhưng nguyện vọng của huynh ấy lại là hồn phi phách tán. Ta có vô vàn lý do để giữ huynh ấy ở lại, nhưng ta biết, người duy nhất vui vẻ khi huynh ấy ở lại chỉ có ta mà thôi.”
“Đây đúng là chuyện khiến người ta không thể nào vui nổi.” Lão gia tử gật đầu: “Vậy ngươi chọn cách nào?”
TruyenLau
Phó Yểu nhìn ánh bình minh cuối chân trời: “Đã hứa hẹn, thì tất nhiên phải thực hiện.”
…
Ngày hôm sau, Triệu Hưng Thái tiếp tục cố gắng với quầy hàng nhỏ của mình. Tuy đặc sản của Thủy huyện không bán được ở Kim Lăng, nhưng đồ ăn ở Kim Lăng lại rất được dân ở Thủy huyện ưa chuộng, Triệu Hưng Thái thậm chí còn nhận được mấy đơn đặt hàng, việc này khiến hắn vừa vui vừa buồn.
TruyenLau.com
Tối đó, hắn vẫn bày quán ở sông Tần Hoài, Phó Yểu thì dẫn theo Tam Nương tới chùa Đại Từ Ân.
Bạch Quả rất giữ chữ tín, mười mấy quyển sách đặt chỉnh tề bên cạnh bồn cây. “Ngươi đọc cho ta nghe đi.” Phó Yểu bất ngờ nói.
“Ta?” Bạch Quả không ngờ nàng lại đưa ra yêu cầu như vậy. TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Ngươi không phải từng là tú tài à? Đọc mấy quyển sách chắc không làm khó ngươi chứ?”
“Tại sao ngươi lại biết ta là tú tài? Không đúng, ngươi ‘nhìn’ thấy ta?” Bạch Quả run cành cây, bộ dạng rất kích động.
“Nhìn cái gì? Nhìn thấy ngươi thật ra là một con người, chỉ bị nhốt trong cái cây này thôi?”
“Quả nhiên là ngươi nhận ra.” Bạch Quả vui vẻ: “Đã nhiều năm trôi qua, có thể nhìn thấy được bản thể của ta chẳng được mấy người. Không ngờ ngươi lại là một trong những cao nhân đó, bảo sao cái gì cũng biết.”
Phó Yểu nghe hắn nói mấy lời vô nghĩa, ngoáy lỗ tai hỏi: “Ngươi có đọc đống sách này không?”
“Đọc đọc đọc.” Bạch Quả giơ hai nhánh cây tới, lật sách ra, miệng tiếp tục lải nhải: “Cao nhân, tại sao ngươi không tự mình xem, bảo ta đọc không thấy phiền phức à?”
Phó Yểu thả mũ xuống, hai hốc mắt đen sì lập tức đối diện hắn: “Ngươi bảo ta xem bằng cái gì bây giờ.”
“…” Bạch Quả nhìn khuôn mặt đáng sợ phía đối diện, lập tức nghe lời mở sách ra: “Ta đọc ngay đây.”
Dưới tán cây Bạch Quả, Phó Yểu ngồi trên cỗ kiệu, nhắm mắt nghỉ ngơi. Giọng nói của Bạch Quả vang lên bên cạnh: “Đạo có lẽ là đạo, nhưng không phải mãi mãi là đạo…”
Tối hôm đó, tăng lữ trong chùa cảm nhận được cơn gió ở sân sau không hề ngừng lại.
Sau hôm đó, ngày nào Phó Yểu cũng đúng giờ tới ngồi dưới tán cây nghe đọc sách. Tam Nương cũng đi theo, đôi khi có gì không hiểu, nàng ta sẽ nhờ Bạch Quả giải thích dùm.
Bạch Quả cũng dần nhận ra, cái gọi là “kiếm người nói chuyện với ngươi” của Phó Yểu, cũng chính là bảo hắn đọc sách.
Mặt khác, quán nhỏ của Triệu Hưng Thái vẫn mãi không có gì tiến triển. Nhưng sau khi hắn ăn đồ ăn ở Kim Lăng xong, mới dần biết được nguyên nhân… bởi vì hai nơi cách xa nhau ba trăm dặm, cho nên khẩu vị cũng khác nhau. Khẩu vị ở Kim Lăng thiên ngọt, Thủy huyện lại thích chua ngọt hơn, thế nên đồ ăn ở Thủy huyện mới khó bán.
Sau khi nhận ra sự khác biệt, hắn bắt đầu tính toán cải thiện điểm tâm Thủy huyện, để xem thử có thể tạo ra một món ăn mà cả hai nơi cùng thích hay không.
Thời gian cứ thế trôi qua, ngay khi tháng hai tới, số lần Tam Nương ngẩn người bắt đầu tăng lên.
“Kỳ thi mùa xuân sắp bắt đầu rồi.” Cho dù Kim Lăng cách kinh thành hai ngàn dặm, kỳ thi mùa xuân vẫn là đề tài nóng hổi nhất.
Liễu Phú Vân là người Giang Nam, cho nên cũng thường xuyên được văn nhân trong tửu lâu trà quán nhắc tới. Mỗi lần Tam Nương nghe được tên hắn là sẽ dừng chân đứng nghe.
Phó Yểu thấy thế cũng không nói gì, có điều từ khi đó, lần nào nàng tới chùa Đại Từ Ân cũng đều là đi một mình.
Mấy chuyện này, Liễu Phú Vân đang ở kinh thành đâu thể biết được. Lúc này hắn vẫn đang nhìn tráp gỗ mà ngẩn người.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh