Nàng nhìn chăm chú vào Quốc sư một hồi, sau đó nghiêm túc nói: “Ngươi hẳn là chưởng môn giả của Chính Nguyên Giáo.” Nhìn bộ dạng có vẻ tiên phong đạo cốt, sao mỗi một câu chữ đều giống với… con buôn?
“Quan chủ nghi ngờ ta thì ta có thể lấy lệnh bài chưởng môn tới cho ngươi xem. Ta chỉ là tự mình hiểu được, đồ vật mà quan chủ muốn, dù ta có từ chối thì cũng đâu thể ngăn người quang minh chính đại cướp đi được.” Quốc sư cười: “Nếu đã vậy thì thà rằng đừng có phản kháng, tranh thủ kiếm lấy chút lợi ích.”
Người ta đã nói rõ ràng như vậy rồi, Phó Yểu cũng chỉ cần có được thứ mình muốn, cũng lười nghĩ xem thân phận của đối phương là thật hay giả.
“Vậy ngươi muốn gì?”
“Tạm thời ta chưa nghĩ ra, đợi khi Phó quan chủ trả đồ, ta nói cho ngươi biết cũng không muộn.” Quốc sư đáp.
“Cũng được.” Phó Yểu đồng ý: “Thế đồ ta muốn đâu?” “Những thứ mà người thấy trong căn phòng này.”
Phó Yểu gật đầu: “Vậy ta đây mang đi hết đấy.” Nàng nói xong, vung tay áo lên, toàn bộ đồ bằng giấy trong phòng đều biến mất.
Quốc sư kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ đây là tay áo càn khôn?” “Cũng không khác lắm.”
Quốc sư “A” một tiếng: “Xem ra Phó quan chủ còn lợi hại hơn ta nghĩ.” Phó Yểu đáp lại ông một câu: “Ngươi thì tệ hơn tưởng tượng của ta chút.”
“Không còn cách nào khác, người sống vẫn cần ăn cơm.” Quốc sư bất đắc dĩ.
“Được rồi. Thứ ta muốn đã lấy được, ta đi trước. Ngươi có thể tranh thủ thời gian này nghĩ điều kiện của mình.”
Phó Yểu nói xong, dẫn theo Tam Nương rời đi.
Quốc sư nhìn bóng dáng hai người, thở phào một hơi.
…
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc Phó Yểu trở về đạo quan đã thấy cục đá trước cửa được bốn năm con nữ quỷ quay quanh. Không biết cục đá kia nói gì mà khiến các nàng cười khanh khách không ngừng.
“Ngày nào hắn cũng sống thế hả?” Phó Yểu hỏi. Tam Nương gật đầu: “Tối nay ít quỷ hơn chút.”
“Xùy.” Phó Yểu đi tới, dùng chân đá cục đá lăn xuống chân núi: “Cuối cùng cũng được yên tĩnh.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tam Nương: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Vào đạo quan, vì phòng không lớn mà sách vở từ chỗ Quốc sư lại quá nhiều, Phó Yểu sai Tam Nương giữ nhà, bản thân nàng thì qua nhà hàng xóm bên dưới.
Đại sảnh của Chung Ly vừa hay rất phù hợp. Website TruyenLau.com
Nàng tới chỗ Chung Ly, vừa vào đã thấy một đống người ngồi bên trong, à không, là một đống quỷ.
Phó Yểu nhìn cái đám đang chè chén rượu thịt đó, nhìn lướt qua khắp nơi trong cổ mộ, lại quay đầu về phía đám đại hán đang nhìn nàng: “Chung Ly đâu?”
Vừa dứt lời, Chung Ly cầm bầu rượu đi tới.
Hôm nay y thay sang một bộ y phục bó tay áo, tóc cũng được cột cao, dùng phát quan giữ chặt, điệu bộ trông thoải mái hơn nhiều. Tất nhiên là vẫn đẹp như thế.
“Khó có lúc thấy chỗ này của ngươi có khách.” Phó Yểu nói. Nàng quen biết Chung Ly lâu tới vậy, đây là lần đầu tiên thấy ở đây có quỷ.
“Là mấy thợ thủ công quen biết từ lâu.” Chung Ly đáp: “Mấy thứ ngươi giao cho ta, chỉ dựa vào mình ta thì không thể làm được. Ta đã mời mấy người ta quen biết tới, cùng nhau nghiên cứu.”
“Ồ. Vậy thì các ngươi cứ tiếp tục, ta chỉ tới mượn ngươi một căn phòng để gửi đồ thôi.”
“Ngươi cứ tự nhiên.”
Hai người nói xong, Phó Yểu đi vào nơi sâu nhất trong mộ cổ, đám thợ thủ công bên ngoài thấy cô nương đã rời đi, sôi nổi trêu chọc nhìn Chung Ly: “Lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy bên cạnh ngươi xuất hiện nữ nhân đấy.”
“Chung Ly đại ca c.h.ế.t lâu như vậy, cuối cùng cũng thông suốt rồi sao?” “Đợi hắn thông suốt đúng là không dễ, đã bao nhiêu năm rồi chứ.”
Lúc các nam nhân ngồi với nhau thì đề tài chắc chắn phải có nữ nhân. Chung Ly biết tính tình của bọn họ, nói nhiều sai nhiều, y dứt khoát không nói, để mặc bọn họ trêu chọc.
Sau một hồi cơm no rượu say, thợ thủ công bắt đầu vào phòng nghiên cứu, Chung Ly nhìn về hướng Phó Yểu, cuối cùng quyết định không tới làm phiền nàng.
Thế là Phó Yểu bắt đầu “ở lại” cổ mộ. Sách vở của Chính Nguyên Giáo rất nhiều, nàng không thể xem hết trong một thời gian ngắn được. Nhưng thứ mà nàng muốn tìm rất có thể được ghi chép trong đôi câu vài lời, nàng chỉ đành phải tìm từng quyển.
Đọc sách lâu, thỉnh thoảng nàng cũng qua xem thử phía Chung Ly.
Nhiều lần gặp mặt, nhóm thợ thủ công bắt đầu thân quen với nàng, còn sẽ kể chuyện xưa của mình cho nàng nghe.
Đúng vào lúc đó, một thợ thủ công thành công khiến Phó Yểu để ý.
Thợ thủ công này nói khi trước bản thân bị chôn sống, trùng hợp hơn nữa là, cổ mộ chôn sống hắn đúng là mộ của Tiêu Thái hậu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh