Phó Yểu bật cười: “Một câu tịnh trần quyết là có thể giải quyết vấn đề, chỉ có mỗi ngươi mới chú ý thế thôi.”
Tuy miệng nói vậy nhưng nàng vẫn dừng chân lại.
Nơi Chung Ly tắm rửa là một suối nước nóng, lòng bể lát ngọc thạch trơn bóng, xung quanh còn được điêu khắc hoa văn xinh đẹp. Từ suối nước nóng nhìn lên trên, có thể thấy được giếng trời, ánh sáng từ ngoài chiếu vào bên trong.
Chung Ly ngâm người vào suối nước nóng, nhắm hai mắt lại rồi nhẹ nhàng mở ra.
Trước kia y đều ngâm mình trong suối nước nóng khoảng một canh giờ, thế nhưng lần này lại chỉ tắm rửa qua loa, đổi sang cẩm bào màu đen, chuẩn bị đi đọc sách một lát. Ai mà ngờ vừa mới bước ra ngoài đã thấy Phó Yểu đứng dựa người vào tường, không biết đang nghĩ gì.
Phó Yểu nghe thấy có tiếng động, nghiêng người nhìn lại thì bắt gặp Chung Ly khoác một chiếc cẩm bào màu đen dài, chỉ cột dây lưng lỏng lẻo, đôi chân lúc
bước đi vừa dài vừa thẳng, vạt áo trước n.g.ự.c rộng mở, da thịt trên n.g.ự.c cũng lộ ra theo mỗi bước chân.
“Còn chuyện gì à?” Chung Ly hỏi.
“Không.” Phó Yểu rời mắt khỏi người y, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim: “Phòng bên cạnh kia còn chưa nói chuyện xong, ta chỉ đứng đây môt jlast thôi, ngươi cứ lơ ta đi.”
Trên thực tế, Chung Ly cũng thật sự làm vậy.
Y có một phòng để sách cực kỳ rộng lớn, một tay cầm rượu, bước từng bước vào thư phòng, sau đó không thấy ra ngoài nữa.
Phó Yểu nhìn cánh cửa sổ ở thư phòng bên kia, trong đầu hiện lên vị trưởng công chúa nạp mười tám mỹ nam tử trong dã sử.
Nam sắc quả nhiên là thứ ngăn cản nữ nhân tiến đánh thiên hạ! Khoảng một khắc sau, tàn hồn một mình bay ra ngoài.
Cả hai dường như vẫn chưa thể thống nhất được với nhau.
“Ta sẽ đi.” Hắn nói: “Nếu nó vì ta mà phải bán mình cho ngươi, ta đây nhất định phải sống thật tốt. Đôi khi ta thấy thật buồn cười, có những người lúc nào cũng làm chuyện gì đó thay người khác, còn cho rằng như vậy là tốt nhất. Hy sinh bản thân mình để giúp người khác, cứ nghĩ như vậy là vĩ đại, ghê gớm lắm, thế nhưng người thật sự cảm động vì điều đó cũng chỉ có bản thân đối phương mà thôi.”
Hắn nói xong, lập tức rời khỏi cổ mộ.
Phó Yểu cầm kiếm cổ trong tay, vì không có tàn hồn giúp đỡ nên thân xác đã ảm đạm đi nhiều, toàn thân còn bốc lên một mùi hương cũ nát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - Website TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Đúng là cái gì cũng không thể chống lại thời gian.” Phó Yểu nhìn thanh kiếm: “Một thanh kiếm khi xưa không có gì mà nó không chặn được, bây giờ lại thành một đống sắt vụn.”
Thanh kiếm phát ra một tiếng run nhẹ, rồi lại trở về với dáng vẻ im lặng như chết.
Phó Yểu quan sát một lúc lâu, đặt kiếm lên trên giá gỗ.
Mộ của Chung Ly trừ việc nằm dưới mặt đất, nhìn bề ngoài chẳng khác nào một cổ mộ lớn ra thì cách bố trí bên trong rất giống nơi ở của con người.
Ngăn đựng báu vật, kệ sách lớn, bình sứ, tranh chữ, thảm mềm… bỏ qua việc ở đây không có người hầu nào thì thoải mái hơn đạo quan trước đó của nàng nhiều. TruyenLau.com
Tất nhiên, điều quan trọng nhất ở đây là Chung Ly còn đặc biệt xây đến năm cái nhà kho chỉ dùng để chứa bạc trắng vàng ròng, châu báu ngọc ngà…, phân
thành nhiều loại khác nhau đặt vào từng nhà kho. Đây mới là thứ Phó Yểu thèm nhất.
…
TruyenLau
Giữa trưa hôm sau, mộ Chung Ly vẫn rất bình yên, đột nhiên xuất hiện một bóng người lén lút chui vào.
Bóng dáng này đi vào căn phòng đặt kiếm cổ, cầm kiếm rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Phó Yểu ở phòng bên cạnh đang đọc thoại bản, một tay còn cầm quả vải mát lạnh: “Chung Ly, nhà ngươi có trộm sao ngươi không xử lý đi.”
Chung Ly nhìn khối băng đang ngưng tụ ngay trước mắt mình, đột nhiên thấy rất hứng thú với tảng đá lớn đặt ở cửa Phương gia thôn. Còn chuyện mà Phó Yểu nói kia, y thật sự thấy không hề liên quan gì tới mình: “Hình như thanh kiếm đó là của ngươi.”
“Đúng thế.” Phó Yểu vẫn không buồn nhúc nhích: “Một thanh kiếm sắp thành đống sắt vụn, dù có bị trộm cũng chẳng thể thay đổi được việc đó. Vạn vật có linh, một thanh kiếm cũng sẽ có thần trí. Có điều lũ tàn hồn kia có lẽ còn không nhận ra rằng bản thân mình lại chính là người đã đúc ra thanh kiếm.”
Vòng luân hồi cứ hoài lặp đi lặp lại, không ngờ rằng duyên phận đã nối với nhau từ rất lâu rồi.
…
Tàn hồn ôm kiếm chạy như điên, hắn không biết bản thân mình đi đâu, chỉ muốn rời xa khỏi nơi này, ôm thanh kiếm đi khắp núi sông.
“Nói ra thì hơi buồn cười, trước kia lúc còn sống, ta là người đưa ngươi đi khắp nơi, bây giờ ta chết, đổi lại thành ngươi dẫn theo ta mà chạy. Giờ hai chúng ta lại trở về giống như trước kia, tiếc rằng ta vẫn chỉ là một tên kiếm khách vô danh mờ nhạt.” Tàn hồn nói.
Thời đại mà hắn sống là lúc du hiệp thịnh vượng nhất. Khi đó du hiệp nổi danh nhất thậm chí còn được diện kiến hoàng thượng, dẫn đến trăm ngàn du hiệp khác tới biên quan, cùng nhau g.i.ế.c địch.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh