Khi bọn họ đang nói chuyện ở sân sau, Triệu Hưng Thái bưng chén đũa từ trong bếp đi ngang qua, trong lúc vô tình nhìn người đứng trong đình, hắn kinh ngạc: “Liễu Ngũ công tử?”
Dương Châu có vô số phú hộ, Liễu gia là gia tộc nổi bật nhất trong số đó. Tửu lầu Thái An mặc dù đã xuống dốc nhưng những người nên biết, Triệu Hưng Thái đều biết.
Ví dụ như vị Liễu Ngũ Lang đứng trước mắt hắn.
Liễu Phú Vân nghe thấy có người gọi mình thì nghiêng đầu nhìn lại, trong lúc nhất thời không kịp nhớ ra người mặc quần áo học đồ này là ai.
May mà bên cạnh hắn có người nhớ thân phận của Triệu Hưng Thái, nhỏ giọng bẩm báo bên tai hắn, lúc này hắn mới nhớ ra.
“Sao ngươi lại ở đây?” Liễu Phú Vân nhíu mày hỏi.
Hắn nhớ tuy tửu lầu Thái An nay không bằng xưa, nhưng cũng không tới mức con cháu trong nhà phải lưu lạc nơi xa, đi làm công cho người khác.
“Ta tới đây bái sư học nghệ.” Triệu Hưng Thái đáp. Tuy địa vị của cả hai có chút khác biệt, nhưng thái độ của hắn vẫn không kiêu ngạo không siểm nịnh.
“Học ở đây?” “Ừm.”
“Vậy đúng lúc, ngươi nói ta biết, tửu lầu này thật sự có một nữ tử mặc y phục màu đen, đội mũ có rèm màu đen vẫn thường xuyên tới sao?” Liễu Phú Quân nhìn chăm chú vào mắt đối phương rồi hỏi. Mặc dù hắn chỉ vừa cập quan* nhưng khí thế không hề tầm thường.
(*Cập quan: tuổi trưởng thành của nam – 20 tuổi.) “Có đấy.”
Triệu Hưng Thái trả lời rất tự nhiên, chủ yếu là vì vị khách kia khiến người ta có ấn tượng quá sâu sắc: “Chỉ có điều không phải là đến thường xuyên, mà là lâu lâu mới tới một lần.”
“Vậy ngươi biết tìm nàng ta ở đâu không?” Liễu Phú Quân hỏi.
So với những người trong tửu lầu này thì hắn tin tưởng Triệu Hưng Thái hơn.
“Ta…” Triệu Hưng Thái đột nhiên cứng người lại, sau đó nhanh chóng nói: “Tới thôn nhà họ Phương hỏi thăm là tìm được.”
Website TruyenLau.com
“Thôn nhà họ Phương?” Liễu Phú Vân lặp lại tên này trong miệng lần nữa, không nói hai lời đã xoay người bỏ đi.
Giang chưởng quầy đứng cạnh nào dám ngăn cản hắn, hơn nữa tiểu nhị còn ở bên ngoài gọi nàng, nàng liếc nhìn Triệu Hưng Thái một cái rồi vội đi ra sảnh chính.
Triệu Hưng Thái khi này đột nhiên thấy đầu óc hơi choáng váng, tới khi tỉnh táo lại thì nhận ra Liễu Ngũ và chưởng quầy đều đã đi hết rồi.
“Sao thế này? Mọi người đâu rồi?” Hắn khó hiểu nhìn quanh, cuối cùng lắc đầu, quyết định không nghĩ nữa, đi rửa chén thôi.
…
TruyenLau
Từ huyện thành tới thôn nhà họ Phương khá xa, người trưởng thành cũng phải mất một buổi sáng để đi tới, chỉ là đám người Liễu Phú Vân cưỡi ngựa nên tới nhanh hơn nhiều, hoàng hôn buông xuống cũng là lúc bọn họ đặt chân tới thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Sau khi hỏi thăm xung quanh thôn thì mọi người đều chỉ đường cho bọn họ tới nhà Phương Nhị. TruyenLau
“Gặp chuyện gì khó giải quyết thì đi tìm Phương Nhị.” “Phương Nhị có thể nhìn thấy quỷ thần, có việc cứ tìm hắn.” Thế là Liễu Phú Vân tới tìm Phương Nhị với vẻ thăm dò.
Phương Nhị nghe hắn miêu tả thì lập tức dẫn người lên núi.
Liễu Phú Vân nhìn cỏ dại mọc đầy trên núi, đôi mắt u ám như giăng đầy mây đen: “Nàng ở chỗ này sao?”
Phương Nhị cứ ngỡ người hắn đang nhắc tới là Phó quan chủ thì gật đầu nói: “Đúng thế. Tuy nơi này hoang vắng nhưng cũng là một nơi non xanh nước biếc.”
Liễu Phú Vân quan sát “nơi non xanh nước biếc” này một hồi, sắc mặt lại càng thêm khó coi.
Nhóm người lên núi rất nhanh, chỉ một lúc sau một tòa đạo quan nằm giữa một đống gạch vụn đã xuất hiện trước mắt Liễu Phú Vân.
Đạo quan?
Liễu Phú Vân còn chưa kịp hỏi tại sao đây lại là đạo quan thì Phương Nhị đã bắt chuyện với Hà thợ mộc còn đang làm việc.
“Đã xây xong nhà bếp rồi à?”
“Nếu còn không nhanh thì trời sẽ trở lạnh, lúc đó làm việc không dễ đâu.” Hà thợ mộc vừa nói vừa liếc nhìn mấy gương mặt xa lạ đằng sau Phương Nhị: “Đây là tới tìm quan chủ hả?”
“Đúng thế.”
“Nhìn không giống người thường.” Mấy tùy tùng sau lưng người nọ còn mang theo cả vũ khí.
“Đúng thế, nhưng ở trước mặt quan chủ thì cũng vô dụng thôi.” Phương Nhị nói. Vũ khí của người thường sao có tác dụng với quỷ thần được.
“Cũng phải.” Hà thợ mộc cười ha hả.
Trong lúc cả hai nói chuyện, Liễu Phú Vân đã dẫn theo tùy tùng đi vào trong đạo quan. Hắn dạo quanh đạo quan một vòng rồi hỏi Phương Nhị: “Không phải ngươi nói nàng ở trên núi sao?”
Phương Nhị chỉ về phía mặt trời: “Sắp gặp được rồi.”
Vừa dứt lời, ánh nắng đã lặn về phía tây, thời khắc bóng tối và ánh sáng giao hòa với nhau, trời đất mênh m.ô.n.g lập tức thay đổi.
Trong đạo quan, Đại Lang chậm rãi đi ra ngoài, đầu tiên hắn chào hỏi Phương Nhị và Hà thợ mộc trước, sau đó mới quay đầu về phía Liễu Phú Vân còn đang sửng sốt, nói: “Vị công tử này, quan chủ mời ngài vào trong.”
Liễu Phú Vân tự nhận kiến thức của bản thân không hề ít, nhưng hiện tại nhìn thấy một thiếu niên trắng toát đột ngột xuất hiện như thế thì lại thấy chuyện này có điều bí ẩn nào đó.
Hắn tới tìm Tam Nương, nếu nói Tam Nương đã nghèo tới mức phải ở lại trong đạo quan thì còn dễ hiểu, nhưng đạo quan vốn trống không lại đột nhiên xuất hiện một người bước ra như quỷ thì phải giải thích thế nào?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh