Vừa chạm vào người giấy, linh hồn của tiểu hài tử đã lập tức căng phồng lên, xác nhập chung với hồn phách, trong phòng khi này có thêm một thiếu niên với khuôn mặt trắng bệch.
Lúc thiếu niên đang tò mò sờ soạng cơ thể mình thì Tam Nương quay về, nàng ta rũ mắt nói: “Ngài cũng mang họ Phó?”
Nữ tử không hề giấu diếm tên họ của mình: “Ừ, tên ta chỉ có một chữ Yểu. Về sau nếu ngươi không vui, không muốn gọi ta là chủ nhân hoặc quan chủ thì có thể gọi là Phó Yểu.”
“Không dám.”
“Ngươi đâu phải người không dám.” Nữ tử ám chỉ nói, sau đó ngáp một cái: “Ta đi nghỉ đây, tiểu tử này giao cho ngươi.”
Nàng vừa dứt lời thì một màn sương đen lan ra xung quanh, tới khi mọi thứ trở lại bình thường thì người phía sau tượng Tam Thanh đã biến mất.
Thiếu niên mở to hai mắt nhìn cảnh tượng vừa diễn ra, còn chưa bình tĩnh lại thì đã nghe người bên cạnh nói: “Ngươi, tên là gì.”
Thiếu niên nhút nhát trả lời: “Nương của đệ gọi đệ là Đại Lang.”
Từ trong không khí đột nhiên vang lên một câu: “May mà nhà ngươi không phải họ Võ.”
Tam Nương: “…”
“Khụ, giờ ta đi nghỉ ngơi thật đây.”
Tới khi xung quanh thật sự không còn âm thanh nào nữa, Tam Nương mới nói tiếp: “Chúng ta, âm hồn, bằng giấy, không thể ra nắng, không thể dính nước. Ngươi phải nhớ kỹ.”
“Vâng…” Đại Lang đồng ý, do dự nhìn về phía Tam Nương: “Đệ phải gọi tỷ như thế nào?”
“Ta tên Tam Nương.”
“Tam Nương tỷ tỷ, ngươi cũng đã c.h.ế.t giống đệ sao?” Nàng ta im lặng.
Đại Lang dường như thấy mình vừa hỏi điều không nên hỏi, lo lắng đổi đề tài: “Tam Nương tỷ tỷ, tối nay chúng ta phải ngủ ở đâu?”
Lúc này Tam Nương mới đáp lời: “Tượng Tam Thanh, để trống. Ban ngày, ở cạnh, ban đêm tùy ý, nhưng không được, đi xa.”
“Được, đa tạ Tam Nương tỷ tỷ.” Một đêm im lặng.
TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngày hôm sau, ngoại trừ phu thê Phương Nhị tới dâng đồ ăn và những nông dân đi ngang vào cầu phúc thì trong đạo quan không còn ai tới nữa.
Lại thêm một ngày trôi qua, Đại Lang lúc này đã không nhịn được mà ngồi xổm trên xà nhà vào ban ngày để chờ đợi, nhưng hết ngày vẫn không đợi được người muốn gặp.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Có lẽ lại có thêm một tiểu nô rồi.” Phó Yểu tỏ vẻ đáng tiếc: “Còn tưởng rằng sắp được ở trong căn phòng mới sạch sẽ, ai ngờ lại không thành.”
“Chuyện này, không gấp được.” Tam Nương ở bên cạnh nói.
“Gấp?” Phó Yêu cười: “Không, ta không vội, người phải vội là các ngươi mới đúng. Hiện ta là người, chỉ cần có đồ ăn là có thể sống sót, nhưng các ngươi lại khác, nếu trong một thời gian dài mà các ngươi không được hưởng hương khói thì sớm hay muộn cũng sẽ biến mất. Mà đã biến mất thì cho dù là báo thù hay là chuyện khác cũng không còn ý nghĩa nữa.”
Đại Lang bên cạnh nghe vậy thì dường như hiểu ra chuyện gì đó: “Chúng ta sẽ c.h.ế.t một lần nữa sao?”
“Ngươi tưởng bở. Người còn sống mới c.h.ế.t được, ngươi là một người đã c.h.ế.t thì chỉ có biến mất, mãi mãi biến mất.” Phó Yểu vừa nói vừa vươn vai: “Ta ngủ thêm một lát, không có chuyện gì thì đừng gọi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nàng đang định nghỉ ngơi thì đột nhiên lại ‘A’ một tiếng, Tam Nương và Đại Lang đồng loạt nhìn về phía nàng.
“Tiểu tử may mắn đấy. Đạo quan của chúng ta sắp thay đổi rồi.”
Nàng nói xong, khoảng ba mươi phút sau thì phu thê Hà thợ mộc xuất hiện ở cửa đạo quan. Trên vai họ đều đang mang vác, gạch xanh chất đầy trong giỏ phía sau.
Đại Lang nhìn thấy phụ mẫu thì vô cùng kích động, kêu lên “cha nương” rồi chạy ra ngoài, nhưng nửa đường đã bị Phó Yểu nắm cổ áo lại: “Ngươi muốn c.h.ế.t hả Võ Đại Lang.”
Hoàng hôn trên núi chưa xuống hẳn, ánh vàng còn rải rác khắp nơi.
Đại Lang lấy lại bình tĩnh, lập tức thấy sợ hãi, rụt rè nói: “Ta không cố ý. Còn nữa… ta họ Hà.”
Một lúc sau, phu thê Hà thợ mộc đi vào đạo quan, quỳ xuống trước tượng Tam Thanh, trịnh trọng nói: “Quan chủ, phu thê chúng ta đã suy nghĩ kỹ rồi, chúng ta nguyện ý sửa chữa đạo quan cho ngài. Hai ngày nay chúng ta bận đi mua vật liệu, ngày mai vận chuyển lên núi xong là có thể bắt đầu tu sửa. Nhưng mà thuê người thì cần có bạc, gia tài nhà chúng ta không nhiều, cho nên có lẽ sẽ sửa chậm một chút, mong ngài thứ lỗi.”
Hắn nói xong thì chờ đợi, nhưng không nghe được câu trả lời. Hắn nghĩ tới lời Phương Nhị nói, quan chủ chỉ xuất hiện vào buổi tối, thế là hắn cũng lập tức đứng dậy, tiếp tục xuống núi vận chuyển gạch lên.
Khi mặt trời hoàn toàn xuống núi thì trời vẫn chưa tối hẳn. Phu thê Hà thợ mộc còn đang chuyển gạch, trong lúc đó Phương Nhị cũng giúp một hai chuyến.
Mãi tận khi bầu trời tối đen, duỗi tay không nhìn thấy năm ngón nữa thì Hà thợ mộc mới ngồi trước cửa đạo quan nghỉ ngơi, phu thê hai người ăn vội mấy cái màn thầu rồi tiếp tục làm việc.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh