Sau nửa năm được phu thê Hà thợ mộc tu sửa, đạo quan bây giờ chỉ còn phần sân trước chưa san bằng, mấy chỗ khác đều đã hoàn công.
Phó Yểu bước từ trên kiệu xuống, liếc nhìn Giang chưởng quầy đang ngất xỉu: “Đại Lang, lấy băng gạc tới đây.”
Đại Lang nhanh nhẹn xuống núi tìm Phương Nhị.
“Tam Nương, ngươi hái chiếc lá mềm nhất của cây hoa thứ tư trong góc sân về đây.”
Tam Nương nghe lời, xoay người rời đi.
Dương đầu bếp ôm thê tử rồi thấp thỏm bước vào đạo quan, tới trước tượng Tam Thanh, Phó Yểu kêu hắn đặt người xuống: “Để nàng nằm thẳng.”
Dương đầu bếp vội vàng làm theo, hơi lo lắng hỏi: “Có cần ta làm gì không?” “Ngươi?” Phó Yểu ngừng tay: “Kể chuyện đi.”
“Chuyện gì?”
“Kể lại chuyện ngươi quen Giang chưởng quầy kia bằng cách nào, để ta biết, sao một đóa hoa xinh đẹp như vậy lại cắm vào một bãi phân trâu.”
Lời nói của Phó Yểu hơi ác ý, nhưng Dương đầu bếp lại chẳng hề tức giận.
“Đúng là ta không xứng với nàng.” Hắn tự hiểu: “Nếu ta mà có bản lĩnh thì nàng đã không thành ra bộ dạng này. Nàng đồng ý ở cạnh ta, là vì ta từng cứu nàng một mạng.”
Còn tại sao lại cứu, chuyện cũng chẳng có gì phức tạp, hôm đó trên đường về quê sau khi học nghệ ở tửu lầu Thái An, hắn bắt gặp Giang Tiểu Uyển người đầy những m.á.u ở cạnh con sông phía ngoại thành Dương Châu. Sau đó hắn cứu người, tìm đại phu, nấu thuốc, nửa tháng sau Giang Tiểu Uyển tỉnh lại, lúc này bọn họ cũng rời khỏi Dương Châu rồi.
“Sau khi rời khỏi Dương Châu, Tiểu Uyển nói rằng để báo đáp ta, đồng ý ở lại giúp ta mở tửu lầu. Không ngờ lần ở lại này kéo dài tận mười tám năm. Người khác đều nói tửu lầu đông khách là vì tay nghề ta tốt, nhưng lòng ta biết rõ, tất cả công lao đều là của Tiểu Uyển. Nếu không phải nàng tìm cách làm quen với đám người quyền quý trong thành, tửu lầu cũng không thể yên ổn tới ngày hôm nay.” Dương đầu bếp lau khóe mắt, nhìn về phía Phó Yểu nói: “Phó cô nương, nếu được, cô nương dùng mắt của ta đổi cho nàng được không? Nàng là người tốt, không đáng phải chịu khổ.”
“Ngươi nghĩ đôi mắt nói móc là móc, nói bỏ vào là bỏ vào đấy hả?” Phó Yểu thấy Tam Nương và Đại Lang đã về, cầm chiếc lá vê nát rồi nhét vào miệng Giang chương quầy, sau đó đặt đôi mắt trở lại vị trí, sai Đại Lang băng bó cho Giang chưởng quầy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
TruyenLau
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Vậy là được rồi sao?” Dương đầu bếp chưa từng thấy ai chữa trị như vậy, trong lòng hơi căng thẳng: “Nếu thiếu thuốc gì ta sẽ đi mua ngay. Ta vẫn còn một chiếc vòng cổ vàng, có thể mang đi đổi tiền.”
“Đây là thứ khiến ngươi quyết định từ bỏ toàn bộ tài sản? Mới lúc nãy còn nói tửu lầu làm ăn tốt là nhờ Giang chưởng quầy, xoay người lại tặng cho kẻ không nên tặng. Ngươi đặt Giang chưởng quầy ở đâu vậy?”
“Ta…” Dương đầu bếp muốn nói gì đó, nhưng lại nhận ra bản thân chẳng thể nói nên lời.
Đúng lúc này, bên cạnh vang lên giọng nói yếu ớt của Giang chưởng quầy: “Phó cô nương, ta không trách chàng ấy…” TruyenLau
Phó Yểu không để ý tới tiếng kêu vui sướng của Dương đầu bếp, giúp Giang chưởng quầy gỡ băng trên mắt xuống, rồi tặc lưỡi nói: “Ta còn chưa nói được mấy câu mà ngươi đã bênh rồi.”
Động tác của nàng quá nhanh, Dương đầu bếp còn chưa kịp can ngăn đã thấy dưới lớp băng gạc, hai mắt thê tử trở lại như lúc đầu rồi.
TruyenLau
“Tiểu Uyển, mắt nàng…” Dương đầu bếp ngơ ngác nhìn nàng, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn vượt qua những gì hắn hiểu biết, cho nên khi này hắn hoang mang tới độ không nói được hết câu.
Giang Tiểu Uyển nghe tiếng kêu của hắn, theo bản năng mà mở mắt ra, không những nhìn thấy ánh sáng mà còn thấy được mọi vật xung quanh: “Hai mắt của ta…” Nàng kích động tới mức hơi thở dồn dập, hai mắt chớp lên chớp xuống, chỉ sợ đây là ảo tưởng.
“Cái gì mà của ngươi, đây là của ta.” Phó Yểu nhắc nhở: “Mới hai khắc trước, ta đã bỏ ra ba vạn lượng để mua nó. Các ngươi không dễ quên tới mức đó chứ.”
“…”
Phu thê Dương thị nhìn nhau, mọi chuyện xảy ra quanh họ thật sự quá quái lạ. Cho dù là đại phu có y thuật cao siêu cỡ nào cũng không thể khiến hai mắt lành lặn sau khi bị móc ra, cho dù có thể cũng chắc chắn không thể hoàn thành trong nháy mắt được. Thủ đoạn cao siêu như thế người bình thường hoàn toàn không làm được, hoặc căn bản là không có ai có thể làm được.
“Phó cô nương, ngài là thần…”
“Ta chỉ là chủ nhân của đạo quan này thôi.” Phó Yểu đứng dậy nói: “Hai mắt của ta tạm gửi ở chỗ ngươi, đợi tới khi ta cần sẽ đến lấy, vậy nên ngươi đừng vội vui mừng.”
“Không dám, mỗi lần được thấy ánh sáng, ta đều cực kỳ biết ơn.” Khóe mắt Giang chưởng quầy tuôn lệ.
“Hy vọng là vậy đi, dù sao có được rồi lại mất đi đau khổ hơn nhiều so với việc từ đầu đã mất.” Phó Yểu nói xong thì biến mất.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh