“Yêu cầu này của ngươi đúng là ngoài ý muốn.” Phó Yểu cầm quạt xếp, gõ nhẹ lên bàn: “Dùng mất cơ hội duy nhất của mình vào chuyện như này, không thấy phí à?”
Kim Thu nói: “Tuy là ta không muốn chấp nhận, nhưng quả thật là ta rất ghen ty với nàng. Ta cái gì cũng không có, thứ duy nhất ta có được thì lại dễ dàng bị cướp mất.” Nàng ta nói tới đây thì cười khổ: “Lúc nãy ta chỉ nói đùa mà thôi, ngài đừng xem là thật.”
“Cho dù là thật thì ngươi cũng không thể đổi được.” Phó Yểu đáp: “Ta đây có thể dễ dàng nhận giao dịch thay đổi vận mệnh của ngươi, nhưng thay đổi của người khác thì phải chịu trách nhiệm với nhân quả của người đó, mà thứ ngươi dùng để giao dịch với ta đương nhiên không đáng để ta phải mạo hiểm làm vậy. Thế nên, ngươi muốn thay đổi cái gì thì tự đi mà làm đi.”
“Vậy sao?” Kim Thu không hiểu lắm: “Vậy thì xin ngài hãy giúp ta lấy lại giọng hát, rồi biến ta trở nên xinh đẹp hơn nữa. Đổi lại, toàn bộ những gì ta có, ngài cứ việc lấy hết.”
“Quả là một người thẳng thắn.” Phó Yểu đưa quạt lên, lướt qua mặt nàng ta một cái: “Khen cho sự thẳng thắn của ngươi, ta tặng ngươi một món quà nhỏ. Trước khi ngươi chết, giọng nói và nhan sắc của ngươi sẽ không bị ảnh hưởng bởi bất cứ thứ gì, ngươi sẽ mãi mãi xinh đẹp cho tới ngày sinh mạng của ngươi kết thúc.”
“Cảm ơn ngài.”
Sau khi hai người hoàn thành giao dịch, Kim Thu nhanh chóng biến mất khỏi đạo quan.
Hôm sau.
Nam nhân gầy vừa tỉnh dậy đã kể cho thê tử nghe chuyện tối qua, nữ nhân béo chỉ cho rằng phu quân mình bị hoa mắt. Cả hai cãi cọ một hồi, sau đó quyết định nhờ vị tiểu ca trong bếp chứng thực.
Triệu Hưng Thái nghe xong thì lại tò mò về thân phận của nữ tử bí ẩn kia hơn: “Hai người nói là nữ nhân trẻ tuổi à?”
“Phải, chừng 17, 18 gì đấy, có giọng nói rất hay.” Nam nhân gầy nói: “Nhìn qua dáng vẻ của nàng ta thì không giống con gái nhà lành.”
Triệu Hưng Thái nghe vậy, lập tức biết đó là ai, hắn nói: “Chuyện này thúc và thẩm tự mình biết là được, sau này sẽ quen dần thôi.”
“Quen?” Nam nhân gầy nhảy dựng lên: “Khoan đã, tiểu tử cậu nói rõ xem nào. Tại sao ta lại phải quen với mấy chuyện này?”
Triệu Hưng Thái vỗ vai hắn, không nhẫn tâm nói cho hắn biết trong đạo quan còn có một “người” nữa.
“Mới sáng sớm mà đã náo nhiệt vậy rồi à?” Giọng nói của Giang chưởng quầy vang lên từ phía cổng lớn, hóa ra Giang chưởng quầy đã quay lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Sao chỉ có mình ngài tới, Dương Sư phụ đâu?”
“Tửu lầu còn cần huynh ấy quản lí, không rảnh tới đây.” Giang chưởng quầy vừa nói vừa nhìn đôi phu thê xa lạ: “Hai vị này là…”
“Đây là đại thúc đại thẩm của Thẩm gia, đến đây dưỡng thai.” Triệu Hưng Thái giới thiệu.
“Dưỡng thai à, chỗ này đúng là một nơi dưỡng thai tốt.” Giang chưởng quầy mỉm cười trò chuyện mấy câu với phu thê hai người, sau đó đưa rổ cho Triệu Hưng Thái: “Đây là cua biển vừa mới nhập về, ta nhớ quan chủ hình như chưa từng được ăn bao giờ nên vội vàng mang đến đây. Ngươi chế biến giúp ta đi, ta tới gặp quan chủ một lát.”
TruyenLau.com
“Được, cái này cứ giao cho ta, ngài cũng ở lại ăn cơm đi.”
“Được, tay nghề của ngươi tốt hơn đương gia nhà ta nhiều.” Giang chưởng quầy mỉm cười. TruyenLau.com
Đôi phu thê thấy Giang chưởng quầy thắp hương rồi vào trong, một lúc sau đã thấy nàng đi ra cùng quan chủ và một vị nữ tử bạch y mà họ chưa từng gặp qua.
Hiện giờ mặt trời còn chưa lên cao hẳn, sáu người cứ thế ngồi thành một vòng quanh bàn đá để dùng bữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nam nhân gầy lúc nãy không hỏi được gì từ miệng Triệu Hưng Thái, hiện giờ gặp quan chủ thì lập tức hỏi thăm: “Sao ta không thấy cô nương tối qua?”
Phó Yểu ăn một cái bánh bao chiên, nói: “Chẳng phải ngươi cũng thấy nàng ta đi bằng đầu ngón chân à, tới nhanh thì đi cũng nhanh thôi.”
“Có nghĩa là… Thứ mà tối qua ta thấy thật sự là thứ đó?” Nam nhân gầy đột nhiên thấy hiểu biết của mình hoàn toàn không đủ dùng.
Giang chưởng quầy ngồi cạnh hỏi: “Hôm qua có ai tới vậy?”
Tam Nương đáp: “Là Kim Thu cô nương ở Tiểu Nguyệt Lâu, nàng mắc một căn bệnh nan y.” Tam Nương nghĩ tới Kim Thu thì lại thở dài: “Mới 17 tuổi mà.”
Người ở tuổi này chỉ vừa bắt đầu cuộc sống, có phụ mẫu yêu thương thì đều được nuông chiều, che chở, nhưng Kim Thu lại sắp đi tới cuối cuộc đời.
“17 tuổi à, đúng là đáng tiếc thật.” Giang chưởng quầy cảm thán: “Đây là định mệnh của chúng ta. Phần lớn các cô nương bước chân vào nơi đó đều một thân bệnh tật. Không tính những người khác, chỉ riêng như ta đây thôi cũng phải mất nhiều năm điều trị thì cơ thể mới tốt lên được chút, nhưng dù vậy thì cũng không cách nào sinh con được, ăn cũng phải là mấy món thật mềm. Các ngươi đừng chỉ thấy nơi đó rực rỡ hoa lệ, trên thực tế chẳng có mấy người có kết cục tốt cả, phần lớn đều c.h.ế.t khi tuổi còn quá trẻ. Có người thì khi c.h.ế.t ít nhất vẫn có cái tên, nhưng có người c.h.ế.t đi chỉ được một manh chiếu bọc thân, chôn bừa ở bãi tha ma.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh