Phó Yểu không thèm để ý tới hắn ta, d.a.o găm cắt vào làn da, nàng chỉ cần nhẹ nhàng đẩy thêm chút nữa là mạch m.á.u của hắn sẽ vỡ và c.h.ế.t ngay tối nay.
“Đừng g.i.ế.c hắn.” Chung Ly im lặng xuất hiện, đưa tay ra nắm lấy cổ tay Phó Yểu, ngăn nàng làm nốt bước cuối: “Trên người hắn có đại khí vận, nếu ngươi g.i.ế.c hắn sẽ bị nhân quả đánh trả, tất cả đạo hạnh của ngươi chắc chắn mất hết. Không đáng.”
Phó Yểu không muốn nghe: “Ta biết, nhưng hắn buộc phải chết!” Chỉ khi hắn ta c.h.ế.t thì m.á.u của mọi người mới không thành lãng phí.
“Có vẻ như ngươi thật sự muốn lấy mạng hắn.” Chung Ly nói: “Vậy thì nghe ta một lần đi. Khí vận trên người kẻ này cực kì nồng đậm, không bằng ngươi chuyển dời chúng lên mình, sau đó mới lấy mạng hắn ta cũng chưa muộn.”
“Khí vận mà cũng dời được?” Phó Yểu nhíu mày, nàng lần đầu nghe được chuyện như vậy.
“Nếu đức không xứng vị thì sao mà không lấy được?” Chung Ly thấy Phó Yểu thả lỏng thì nhanh chóng hạ tay xuống: “Đạo quan vừa mới xây xong, cũng chỉ vừa mới gặp được kẻ mà ngươi chờ đợi, ngươi vội vàng muốn tìm c.h.ế.t như vậy là định quyt tiền nợ đúng không?”
Phó Yểu hạ d.a.o găm xuống: “Sao thế được, ta là loại người đó sao?”
“Căn cứ vào sự bất tín của ta với ngươi, trong vòng ba tháng tới, ngươi không được vay tiền của ta.” Chung Ly xoay người bỏ đi.
“Đừng mà!” Phó Yểu vội vàng gọi lại nhưng Chung Ly đã biến mất.
Phó Yểu tưởng tượng tới cảnh ba tháng tới phải sống trong nghèo khổ thì lập tức trút hết cơn giận lên đầu tên cặn bã trước mặt. Nàng thả bốn người giấy ra, hạ lệnh: “Đánh thật mạnh cho ta!” Dù giờ nàng không thể g.i.ế.c hắn ta thì cũng muốn trút giận.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hôm sau, Tô Lâm Thu được người ta phát hiện nằm ở bậc thang, mặt mũi bầm dập, khuôn mặt tuấn tú sưng phồng hết lên.
Nhưng khi hỏi hắn ta bị ai đánh thì hắn lại không nhớ một chút gì. Nếu hắn ta không biết thì trận đòn này xem như là do xui xẻo rồi.
Chỉ là bằng hữu trong thư viện khi nghe tin hắn ta bị thương thì lại xách quà tới thăm hắn ta.
Lúc Lê Phùng Niên tới thì Tô Thu Lâm đang ăn.
Lê Phùng Niên nghe tiếng “sột soạt” của huynh đệ thân thiết thì nhíu mày, hắn nhớ rõ trước kia huynh đệ của mình không hề ăn uống thô lỗ tới vậy.
Chỉ là dạo gần đây huynh đệ rất hay thốt lên những câu từ hoa mỹ, khác hẳn trước kia.
Website TruyenLau.com
Tô Lâm Thu thấy Lê Phùng Niên nhìn mình chằm chằm thì có hơi xấu hổ, hắn ta nuốt chỗ đồ ăn trong miệng rồi nói: “Ta đói bụng quá nên mới thế. Vết thương trên người chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là khỏi thôi, huynh đừng lo lắng.”
Gia thế của Lê Phùng Niên không tệ, Tô Thu Lâm còn chưa định vạch rõ ranh giới với hắn nên lúc nào cũng giữ thái độ tốt.
“Vậy thì tốt rồi. Hôm nay ta tới đây là muốn chào tạm biệt với huynh.” Lê Phùng Niên nói: “Ta muốn đi cầu học, phụ thân đã viết một bức thư cho Lục An tiên sinh, thế nên ta sẽ tới Lục An.”
“Lục An tiên sinh?” Tô Lâm Thu biết người này, vị này là đại nho nổi danh có vô số môn sinh, Thám Hoa Liễu Phú Vân năm nay chính là một trong số đó.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tô Lâm Thu tưởng tượng tới đây thì lập tức đứng ngồi không yên: “Lê huynh, không ngờ huynh lại nhanh chân hơn ta một bước.” Hắn ta nói: “Ta vốn cũng muốn ra ngoài cầu học, nhưng lại không có cách. Hay là vậy đi, kì này ta đi cùng với huynh, tới lúc đó Lục An tiên sinh có muốn nhận ta làm đệ tử hay không thì đành dựa hết vào sự may mắn của ta, được chứ?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH
Tác giả :
Ẩn Danh